logo

Welcome Guest! To enable all features please Đăng nhập. New Registrations are disabled.

Thông báo

Icon
Error

40 Trang«<3637383940>
Tùy chọn
Xem bài viết cuối Go to first unread
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#741 Đã gửi : 13/09/2018 lúc 08:34:34(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết



Vương Vấn Hình Xưa

Em ngồi gần sát bên anh
Nhẹ nhàng kể chuyện sớm hôm cảnh đời
Bờ môi dễ nhoẻn nụ cười
Nay phơi sắc tím, kéo hồi chuông rung

Quả sầu em cất ở trong
Anh đây đã thấy, nên lòng xót xa
“Của mình” thành vợ người ta
Hỡi ôi! Ai hiểu đâu là đớn đau!

Bến mơ, nửa bước tới cầu
Bất ngờ cầu gãy, nghẹn ngào ép tim
Lỡ làng chỉ mối xe duyên
Dòng sông ngược bến, con thuyền đứt dây

Tại người hay tại gió mây
Người không có cánh duỗi bay đẩy mờ
Hoặc mây trước gió lững lờ
Nhưng kia nhẹ thổi để chờ mắc mưa!

Bây giờ vương vấn tình xưa
Cũng đành phải chịu canh khuya bóng tàn
Bâng khuâng lệ nhỏ đôi hàng
Luyến lưu dĩ vãng, ngỡ ngàng hôm nay…

Tối rồi! Anh tạm chia tay
Tiễn người ra cửa, dạ ai có buồn?
Mà sao bịn rịn trên đường
Để xe em dắt, ánh sương ửng trào

Em ơi! Da diết biết bao
Mênh mang nỗi nhớ len vào tâm tư
Trải niềm khuây khỏa vào thơ
Hồn thương năm cũ vật vờ mái hiên!...

25/1/2018
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#742 Đã gửi : 13/09/2018 lúc 08:37:32(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết



TẤC LÒNG AN ỦI

Nỗi lòng em trải nhẹ vào thơ
Se sắt hồn thu cuốn nguyệt mờ
Vọng ngóng con thuyền nơi diệu vợi
Màn đen phủ bến nghẹn chơ vơ!

Thiết tha ngày tháng đợi chờ ai
Khắc khoải thâu canh nhỏ giọt dài
Chiếc bóng cầu treo, vườn lặng vắng
Dật dờ, gió thoảng lá rơi bay

Lạnh lẽo trời đông quấn vạn sầu
Nhớ nhung vò võ, tím hồn đau
Vầng trăng nửa mảnh trôi lờ lững
Thao thức miên man, ánh lệ trào

Da diết ngập tràn phủ bóng sương
Canh khuya nắc nẻ dưới cung buồn
Bao nhiêu tiếng dế, là bao nhạc
Khảy khúc u hoài để vấn vương!

Lắm khi day dứt kiếp hồng nhan
Ngày lại qua mau, sớm ráng tàn
Trễ chuyến, đò chiều, ôm phận bạc
Thu hình, nép bóng ngắm mây tan…

Đừng đau, trăn trở nữa em ơi!
Nức nở mà chi đã lỡ rồi
Một đóa hoa hồng xưa toả ngát
Giờ đây ánh nhạt loãng hương trôi

Nhưng hồn hoa mãi vẫn là hoa
Chỉ sắc hương kia một thoáng mà
Nắng tắt còn đây bầu rượu ấm
Cùng dòng thơ thắm mảnh trăng thoa!...

21/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#743 Đã gửi : 13/09/2018 lúc 08:39:22(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết



NỖI LÒNG CỦA ANH

Thắm thoát thời gian đúng một năm
Kể từ hôm ấy, kiếm tình trăng
Đi vào ảo mạng tìm xưa cũ
Gặp lại hồn ai dưới nguyệt tàn!

Vô tình níu kéo sợi tơ vương
Buộc bóng bay về thuở nhớ thương
Cho quả tim buồn theo thắt lạnh
Từng hồi lay động nhịp rung chuông

Em nói ngày xưa em đợi tôi
Dẫu rằng biết đó mộng mà thôi
Nhưng em vẫn cứ ngày trông ngóng
Khắc khoải, bâng khuâng một khoảng đời!

Điệp ơi! Có hiểu những lời kia?
Là muối, là kim, châm xát tim
Rỉ máu, tái tê bầu vọng tưởng
Khiến hồn anh bỗng biến thành chim

Ánh lóe vô hình xé mảng trơ
Bừng lên hồn sĩ tự bao giờ
Lướt từ vạn kỷ bay về nhập
Cái xác dương trần nghẹn lắc lư

Kể từ hôm đó giọt thơ xanh
Từng phút nhỏ ra ướt đượm cành
Kết gió đông phong nhè nhẹ thổi
Dưới vầng trăng sáng, toả long lanh!

Chỉ vì nghịch cảnh của giờ đây
Trăm nhớ ngàn yêu buổi sớm mai
Đành thả bay xa về diệu vợi
Rồi ôm dĩ vãng luyến lưu say…

Anh cảm ơn em nhiều thật nhiều
Nhờ ai kể lại thuở buồn hiu
Giúp cho chấn động, hồn muôn kiếp
Trở lại, vung tay trải thắm chiều!...

22/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#744 Đã gửi : 15/09/2018 lúc 09:41:57(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


BIẾT ĐẾN BAO GIỜ QUÊN

Thuở đó bão giông phủ khắp chiều
Nhớ em nhiều lắm, biết bao nhiêu
Muốn về gặp gỡ ngàn yêu dấu
Lại rỗng, thân xơ, nặng cánh diều!

Đành gói tâm tình gởi gió mây
Vấn vương, lưu luyến hẹn ngày mai
Canh khuya thao thức niềm trăn trở
Nghẹn bóng cầu treo, chuỗi đọa đày

Từng chiếc lá vàng rụng giữa đêm
Lắc lư làn ánh chảy về tim
Khiến nghe xao xuyến lòng muôn thuở
Từng giấc mơ say bước nẻo tìm

Cứ thế thời gian lặng lẽ trôi
Dòng sông tràn ngập chẳng hề vơi
Tiếc cho sóng xiết, thuyền tan tác
Đành ngóng bờ xa, gát mộng đời!

Chợt trưa hôm ấy gió bay qua
Nét chữ thân quen của Điệp mà!
Em gởi về tôi bao nỗi nhớ
Cùng hình ảnh héo, tím hồn hoa…

Bây giờ ánh nhạt buổi hoàng hôn
Sao mãi lòng tôi nhớ mảnh tròn
Lai láng bao chiều ngân thổn thức
Những đêm vằng vặc ngắm trăng son…

Biết đến khi nào mới thật quên
Con đường chân bước lại không tên
Vậy mà cứ quyện vầng lam khói
Để mảnh thuyền đi mãi dập dềnh!...

23/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#745 Đã gửi : 15/09/2018 lúc 09:43:33(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


NỖI NIỀM THỔN THỨC

Nhận được thư em thấy xốn xang
Vì sao mây phủ tối vầng trăng
Làm cho buồn bã, lời than thở
Tâm sự về anh cảnh phũ phàng!

Hôm nào cánh nhạn nhẹ nhàng bay
Nét chữ thân thương trải thắm đầy
Tâm sự dạt dào bao ý sống
Giờ đây ảm đạm gió heo may

Tôi nghĩ, tôi suy, tôi thẫn thờ
Phải chăng biển sóng đẩy niềm mơ
Đến nơi xa thẳm trùng dương lộng
Vội vã thuyền đi, để lụy bờ

Chẳng biết bao giờ mới gặp nhau
Khiến trăng kết mộng tím mây sầu
Em thương, em nhớ, em chờ đợi
Héo hắt u hoài cuộc bể dâu.?!

Con tim da diết khảy yêu thương
Vội vã hành trang bước nẻo đường
Đến bến sông xa tìm ánh mộng
Cho lòng ấm lại chuỗi ngày sương

Món quà của kẻ rớt mồng tơi
Quyển tập trăm trang, trải bút ngời
Một mối tình đau tan khóc hận
Tặng người yêu dấu của lòng tôi

Sau đêm hôm ấy trôi biền biệt
Em đã đâu rồi để vấn vương
Cố nán mấy ngày trông gặp gỡ
Chỉ chiều nhạt ánh, tiếng rung chuông!

Cứ ngỡ quà thương khiến hiểu lầm
Cho bầu tan vỡ, nát vầng trăng
Quay về lặng lẽ, chôn tâm sự
Vĩnh viễn từ đây ánh nguyệt tàn

Ngờ đâu ngày ấy lại vô tình
Sách cũ chứa từng cánh nhạn xinh
Gom lại Mẹ em đem đốt sạch
Lạc rồi địa chỉ khiến cho mình

Em thì năm tháng đợi trông tôi
Còn ở nơi tôi tưởng vỡ rồi
Hai tấc lòng sâu mang nỗi nhớ
Đành ôm khắc khoải ngắm mây trôi

Trọn đời vương vấn bến sông xa
Để mỗi chiều thu dưới ráng tà
Một cánh chim sầu trên nhánh đậu
Dật dờ lưu luyến mảnh hồn hoa!

24/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#746 Đã gửi : 15/09/2018 lúc 09:45:17(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


EM ĐÃ CHO TÔI

Trời hôm nay vẫn lay ngọn gió
Vậy mà sao chẳng có nguồn thơ
Làm cho Thi Sĩ thẫn thờ
Bút cầm, ngậm bút bơ phờ trống đen!

Hồn lần thả tìm em cõi mộng
Loé ửng dần dãy sóng sông xanh
Lửa lòng thoáng chốc bừng lên
Đẩy lùi bóng tối, chông chênh nỗi niềm

Từng chập một con tim ngân nhịp
Khúc dạt dào, trải tiếp vần say
Gom mùa ảm đạm heo may
Thả vào trang giấy cho đầy túi mơ

Rồi hái trái trăng trơ đỉnh núi
Để tặng người thui thủi canh thâu
Cho ai lá rụng thu sầu
Vơi đi héo hắt, biết bao nỗi buồn

Ai quạnh quẽ trên đường lá đổ
Thì đây nầy ngọn gió xuân sang
Tắm đi cho sạch phũ phàng
Dính vào thân xác khiến ngàn khổ đau…

Nếu không em làm sao tôi có
Mảnh trăng vàng sáng tỏ soi đêm
Nguồn thơ thắm thiết êm đềm
Canh khuya lặng lẽ bên thềm rung tơ

Chắc sẽ lịm trong chờ, trong đợi
Một cái gì diệu vợi mơ hồ
Hoàng hôn cứ mãi dật dờ
Hồn sương khắc khoải, bên bờ phủ mây!

25/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#747 Đã gửi : 19/09/2018 lúc 01:29:44(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


KHÔNG CÓ EM

Không có em chắc không còn gió
Nhẹ nhàng từ đây đó về tim
Cho lòng dào dạt dịu êm
Toả niềm lai láng bên thềm sáng trăng!

Không có em ai lần tơ mối
Níu hồn anh những tối thu phong
Cùng nhau lên cõi bềnh bồng
Lâng lâng, lững thững trên dòng sông thương

Không có em con đường ngập nắng
Bước nặng nề, hụt hẫng gió mây
Đâu còn chun rượu tràn đầy
Để anh sưởi ấm đêm dài giá đơn

Không có em ảnh tròn mờ nhạt
Tiếng côn trùng réo rắt vọng về
Canh khuya vắng lặng ủ ê
Sương rơi tan giọt, lê thê nỗi sầu!...

Hồn vạn kỷ hôm nào sống lại
Ngược quay tìm biển ái ngàn xưa
Trả anh chiếc bóng bao giờ
Khô khan, quạnh quẽ bên bờ gió lay

Tiếp chuỗi sống tháng ngày thao thức
Chỉ nghẹn buồn nhói nhức tâm can
Bốn mùa tắm lá thu vàng
Nhìn dòng nước chảy, ngập tràn xót xa…

Duyên đôi ta trăng thơ trải ánh
Hòa khung trời lấp lánh muôn sao
Một cơn gió thoảng qua cầu
Nào đâu sánh được tình sâu ngút ngàn!

Bận lòng chi mảng phù vân!...

26/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#748 Đã gửi : 19/09/2018 lúc 01:37:03(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết



TRẢI NIỀM THANH THẢN

Duyên đôi ta trải qua ngày tháng
Đậm thâm tình, lai láng niềm thương
Từng đêm dưới mái hiên buồn
Nỗi niềm tha thiết, trăng sương quyện hồn

Có đôi lúc ảnh tròn mây phủ
Kéo chút mờ vần vũ không trung
Thoáng sầu vọng ngóng, nhớ nhung
Niềm vương nỗi vấn chập chùng nhấp nhô

Thuyền vẫn lướt, không chờ không đợi
Dẫu bến còn diệu vợi xa xôi
Tấc lòng ước hẹn trăng soi
Hoàng hôn lặng lẽ mờ khơi dõi tìm

Nay bỗng chốc bên thềm gió thổi
Rụng lá vàng phất phới tung bay
Khiến cho hồn bóng lắt lay
Tủi vì xác mượn, hoa say nhạt tàn

Để trăn trở, võ vàng tình mộng
Khắc khoải lòng, khuấy động tâm tư
Biết còn thắm đượm tình thơ?
Hay chiều nhạt ảnh, trăng mơ khuất đồi…

Tình yêu hỡi! Chuỗi đời đăng đẳng
Dưới bốn mùa sớm nắng chiều mưa
Xuân tươi, hè nóng, thu mờ
Rồi qua đông lạnh, chẳng chờ đợi chi

Đâu giữ mãi mộng thì năm cũ
Thuở trăng vàng ấp ủ hồn xanh
Chỉ bầu ửng sáng long lanh
Sống hoài trong tấc lòng thành mà thôi

Thả niềm thanh thản mình ơi!...

27/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#749 Đã gửi : 19/09/2018 lúc 01:41:14(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


TÂM SỰ GIÓ CÙNG SƯƠNG

Đọc dòng tâm sự cánh thơ em
Tôi thấy tận cùng của quả tim
Nhịp đập, dâng tràn bao xúc cảm
Thương hồn thu quạnh nhỏ màn đêm!

Kết đọng âm thầm giọt ánh sương
Dần trôi theo lá, lệ sầu buông
Loang trên đất cỏ chìm tan loãng
Một mối tơ lòng trải vấn vương

Hôm nào trăng sáng, gió phương xa
Chầm chậm bay về lướt nhẹ qua
Lư lắc, đong đưa cùng quấn quýt
Long lanh điểm ánh giọt châu pha

Để cảm, để thương, rồi nhớ nhung
Từng đêm trăn trở dưới không trung
Gom bao hơi nước đan thành hạt
Đợi bạn quay về duỗi cánh rung!

Cho khuya vắng lặng những no tròn
Lấm tấm ngân hồn phả tối om
Vơi bớt âm u trùm phủ khắp
Khi vầng trăng sáng khuất đầu non…

Bây giờ da diết ngóng trông ai
Lặng lẽ buồn đau nhỏ lệ hoài
Nhìn lá bên đường chao động khẻ
Hờn ai bên ấy, bỏ ta đây

Thấy ghen, thấy giận, thấy bâng khuâng
Mờ nhạt tan rồi một ảnh trăng
Lạnh lẽo, canh tàn, thiêm thiếp bóng
Rã hồn ửng ánh chuỗi rung ngân..!

Đừng khóc, đừng buồn nữa giọt ơi!
Thân mang kiếp gió ….phải đành trôi
Không gian vô tận là nơi đến
Tình thắm chan hòa…lẽ sống thôi

Không mãi cùng ai quyện bóng hình
Nhưng không mất hẳn một niềm tin
Dẫu cho đây đó rồi quay lại
Dưới ánh trăng thanh vẫn có mình...


28/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#750 Đã gửi : 22/09/2018 lúc 04:01:38(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết



TIỄN BIỆT

Mới hôm qua tiễn đưa hồn bạn
Về nghĩa trang an táng một thời
Nâng ly rượu ngọt cùng tôi
Say tình trăng thắm, đầy vơi nỗi niềm!

Cùng trải chí, xuôi thuyền vượt sóng
Dưới khung trời lồng lộng ánh pha
Nhẹ nhàng trổi nhịp ngân nga
Cung đàn lai láng, hồn hoa ngập tràn

Theo ngày tháng thu vàng lá đổ
Phả tâm tình theo gió bay xa
Từ trong sâu thẳm tràn ra
Lời ru êm ả, đậm đà ý thơ

Rồi đông lạnh, trăng mờ khuất núi
Gió âm thầm thui thủi đó đây
Bởi thân là cánh hồn bay
Dẫu trời nhạt ánh vẫn say suối nguồn!

Ai thao thức, giọt sương giá lạnh
Ai trở trăn canh cánh mộng đời
Rã thuyền hai nẻo mù khơi
Thôi đành vĩnh biệt dòng trôi thuở nào…

Buồn đêm nay lệ trào, khóe mắt
Khóc lửa tình lịm tắt từ đây
Gom bao kỷ niệm đong đầy
Chôn vào đất lạnh tháng ngày trùng dương

Con tim hỡi! Vấn vương đi nhé
Chỉ lần nầy rồi sẽ không còn
Dưới đêm trải tấc lòng son
Thả hồn lãng đãng ngắm tròn vầng trăng!

29/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#751 Đã gửi : 22/09/2018 lúc 04:06:34(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết



LÂNG LÂNG

Ngồi bán già, lim dim thả lỏng
Ý quay về nhịp sóng nhấp nhô
Trôi đi thao thức bao giờ
Nhẹ nhàng tĩnh lặng giữa bờ hư không!

Chỉ khoảnh khắc nghe lòng phơi phới
Bao phù vân khuấy rối tâm hồn
Biến tan khuất dạng đầu non
Lộ dần ảnh sáng quả tròn mảnh trăng

Tâm trí thoáng theo vầng lóng lánh
Rồi thong dung trải cánh tiếp bay
Trăm điều thế sự trần ai
Theo cơn gió đẩy đó đây loãng mờ

Niềm sảng khoái, tiếp mơ vào mộng
Dạt mây ngàn tìm bóng ngày xưa
Xoè ra, duỗi rộng đong đưa
Nâng vầng lam trắng cũng vừa vút cao!

Ồ! Đó đây vẫn màu thắm đượm
Cũng ngập tràn hơi hướm thuở nào
Ngửi vào dạ thấy nao nao
Con tim từng chập lao xao nhịp hoài

Bên phía trái hoa say rộ nở
Còn phía đông rực rỡ bóng hồng
Cây cầu ai bắc qua sông
Vài con cá lội trên dòng vẫy đuôi…

Ta thấy lòng đầy vơi cảm xúc
Niềm mênh mang từng phút lâng lâng
Đi tìm nửa mảnh hồn trăng
Cho tình sống lại một lần mà thôi!

30/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#752 Đã gửi : 22/09/2018 lúc 04:22:57(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết



CUỐN VÀO GIÔNG BÃO

Ngồi buồn nhớ lại ngày xưa
Hồn xuân phơi phới, tuổi vừa tập bay
Long lanh một mảnh trăng đầy
Giữa bầu gió thoảng hương say tỏa ngàn!

Chiều chiều ra bến mơ màng
Nhìn sông lờ lững ngập tràn ước mơ
Đò đưa xuôi ngược hai bờ
Nhấp nhô sóng nước, chơ vơ nỗi niềm

Nửa vầng ánh ửng mộng duyên
Nửa vầng ánh rọi con thuyền xa xăm
Hai tay ôm cả trọn phần
Bên ngàn cảm xúc, bên lần thức thao

Chợt giông thổi áng mây sầu
Phủ đen mờ mịt, nát màu thiên thanh
Bốn bề gió giật từng canh
Chim non đôi cánh mỏng manh vượt đồi!

Thuyền nan vội sớm ra khơi
Nước vờn, sóng vỗ, từng hồi lắc lư
Lắm khi bão dập bơ phờ
Rồi khuya tỉnh lặng thẫn thờ hồn sương

Biết bao khắc khoải đoạn trường
Chiều thu uống nhớ, đêm buồn ăn đau
Thời gian là cả chuỗi sầu
Là đi với sóng, là gào với mưa…

Bây giờ chiều thoảng nhẹ đưa
Bến đời sắp đến, cũng vừa mỏi tay
Ôm bầu tâm sự tràn đầy
Thương cho tuổi mộng năm dài tả tơi!

1/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#753 Đã gửi : 26/09/2018 lúc 09:15:23(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


Chiếc Bóng Lang Thang

Canh khuya êm ả, giấc mơ màng
Bỗng xuất linh hồn khỏi xác thân
Lững thững đi vào nơi diệu vợi
Cùng em gặp gỡ dưới trăng xanh!

Tha thiết ngập tràn với nỗi say
Anh đi chầm chậm lại gần ai
Đưa lên nhè nhẹ xoa bờ má
Có lạnh không thương? Buổi tối nầy!

Má em âm ấm giữa bàn xoa
Ánh ngọc long lanh khép nửa hờ
Nghiêng trái thẹn thùng mân vạt lụa
Anh..Anh..Hỏi vậy để chi ạ!

Chỉ mấy lời thôi, lại quá nhiều
Bởi tình thắm đượm biết bao nhiêu
Nhưng tiềm ẩn kín trong sâu thẳm
Chút thoảng đong đưa ngọn lướt chiều

Dìu em ngồi xuống chùm mây bạc
Vuốt mái phất phơ giỡn nét hiền
Xúc cảm từng hồi theo nhịp đập
Vòng tay ôm chặt bóng thuyền quyên

Lâng lâng dào dạt hồn hai đứa
Gửi tặng cho nhau tiếng gọi mình
Cùng khắc trong tim lời hẹn ước
Trọn lòng ấp ủ một niềm tin

Hôn em ngây ngất giữa không gian…
Chẳng biết từ đâu gió giũ màn
Giấc mộng thôi rồi! Tan biến mất
Cả đời anh phải cánh lang thang…

26/7/2017
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#754 Đã gửi : 26/09/2018 lúc 09:17:05(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết

BÂNG KHUÂNG

Biết bao lần nói rằng thôi
Không còn nghĩ ngợi đến người năm xưa
Vấn vương như thế cũng vừa
Chôn vào đất lạnh giữa mùa tuyết sương!

Bởi đâu còn bóng chung đường
Đâu còn tuổi mộng ngàn phương dâng tràn
Thời gian cạn chén phũ phàng
Giờ đây trăng lặn, ánh vàng khuất xa

Em về làm vợ người ta
Còn tôi “một gánh san hà” của tôi
Chiều nay ráng đã xế rồi
Bốn bề bóng tối dần trôi đến gần…

Vậy mà cứ mãi bâng khuâng
Cung đàn xếp cất, bao lần vói tay
Cầm lên khải nhịp u hoài
Luyến lưu da diết, đoạn đoài tâm tư!

Phải chăng hồn Sĩ mộng mơ
Hay tình yêu cũ là thơ suối nguồn
Cho dầu dưới áng mây sương
Nước dòng vẫn chảy, vẫn tuôn không ngừng…

Bao nhiêu lá ở trên rừng
Là bao lay động những lần gió khua
Yêu đương ấp ủ ngày xưa
Bao nhiêu gởi tặng, bao mùa nhớ nhung

Cây xanh tình ái thời xuân
Đơm hoa kết trái, long lanh ánh hồng
Một đêm hứng trọn cơn giông
Ngã nghiêng tróc gốc, đau lòng hồn thương!

2/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#755 Đã gửi : 26/09/2018 lúc 09:18:36(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


DA DIẾT NỖI NIỀM XƯA

Ngày xưa em đến lòng tôi
Cho nhau hạnh phúc để rồi vấn vương
Một đời lưu luyến hồn thương
Một đời chân bước trên đường chiều thu!

Từng đêm tắm hạt sương mù
Trầm nghe gió thổi vụt vù ngang tai
Ngắm trăng chạnh nhớ chuỗi ngày
Dòng sông êm ả, vầng soi mộng thuyền

Em cười là cả trời duyên
Cho bao dào dạt về miền thênh thang
Có em, chẳng có lá vàng
Chỉ bầu lộng ánh, chỉ toàn sắc xuân

Ít khi cảm thấy bâng khuâng
Bởi ngày thiếu vắng cũng gần bên nhau
Thư xanh em gởi qua cầu
Cho xa ấm áp, thôi lâu, thôi chờ..!

Bây giờ anh biết làm thơ
Thì người năm cũ đã mờ khuất xa
Đêm đêm dưới ánh ngọc ngà
Hồn tình trải giấy, để mà tặng ai

Thuở xưa chẳng thấy heo may
Giờ đây tràn ngập tháng ngày rụng rơi
Làm sao quên được em ơi
Bờ môi, ánh mắt, ngàn lời yêu đương

Trọn đời ôm mảnh trăng buồn
Thu Lan trong đó nửa gương soi hoài
Trời ơi! Sao nỡ đọa đày
Người tình yêu dấu đoạn đoài tuổi xuân!

3/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#756 Đã gửi : 03/10/2018 lúc 07:33:51(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết



GIỮ VẸN VẦNG TRĂNG

Mắt em đẫm lệ u hoài
Từng dòng lã chã chuỗi ngày khổ đau
Nấc lên từng tiếng nghẹn ngào
Kể cho tôi hiểu biết bao sự tình!

Từ ngày nát mảnh trăng xinh
Trong tim luôn mãi bóng hình của anh
Bởi vì vấy đục sông xanh
Không còn tinh khiết nên đành biệt ly

Một luồng sét đánh tức thì
Mới hay thuyền vỡ tại vì bão giông
Cuốn em vùi dập giữa dòng
Giựt tôi văng khỏi mộng lòng của tôi

Để rồi héo hắt rã rời
Tình duyên tan tác rẽ đôi ngả đường
Em ôm canh cánh nỗi buồn
Còn tôi lầm ngỡ trăng sương rụng tàn

Giọt châu em nhỏ tuôn tràn
Còn tôi cũng khóc cũng hàng ánh rơi
Lỡ đi một chuyến đò đời
Thôi đừng sầu nữa tình ơi hỡi tình!

Tối nay em hẹn với mình
Cho ta sống lại ảnh hình năm xưa
Để khi giá lạnh thu đưa
Chút niềm an ủi nhẹ mùa tuyết sương

Cận kề ấm áp người thương
Ngực em anh dán hết buồn con tim
Hồn xưa trở lại lim dim
Bờ môi ngọt lịm định tìm về nhau!

Chợt lòng tỉnh giấc mê sâu
Em ơi! Không thể gánh câu phũ phàng
Phút giây đập vỡ trăng vàng
Lung linh rực sáng tỏa ngàn ánh pha

Vì em là vợ người ta
Còn tôi cũng có vợ nhà của tôi
Duyên ta đã lỡ làng rồi
Hãy tròn cất giữ một đời vấn vương

Từ nay vĩnh biệt người thương
Em đường bên ấy, tôi đường bên đây
Hẹn nhau qua hết kiếp nầy
Năm mươi năm nữa, trăng đầy ngắm trăng!

4/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#757 Đã gửi : 03/10/2018 lúc 07:35:48(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


NỖI NIỀM

Vậy là hình bóng ngày xưa
Tháng năm biền biệt cũng vừa về đây
Đêm nay ngắm lại trăng đầy
Để rồi vĩnh viễn, kiếp nầy lìa xa!

Thuở nào nhịp đập ngân nga
Con tim dào dạt, đậm đà tình em
Giờ đây gió nhẹ bên thềm
Dòng sông lờ lững, con thuyền vỡ tan

Tiếc thương duyên phận lỡ làng
Hồn tình năm cũ võ vàng tái tê
Đường em nẻo ấy em về
Còn tôi héo hắt, kéo lê nỗi sầu

Những chiều lộng gió bên nhau
Những đêm ấm áp, ngọt ngào bờ môi
Công viên, bãi cỏ đầy vơi…
Bây giờ còn lại chỉ lời nhớ thương!

Canh khuya từng giọt sương buông
Cả bầu ảm đạm, phủ buồn lên ta
Khi xưa ngập ánh trăng ngà
Từ nay chỉ có bóng tà mà thôi

Em ơi! Đã mất nhau rồi
Đừng buồn thêm nữa, cho đời còn xanh
Dẫu rằng mộng ước không thành
Nhưng lòng sống mãi tình thanh thuở nào

Phũ phàng gãy nhịp qua cầu
Đôi bờ ly biệt nghẹn ngào xót xa
Vầng trăng chìm lặn khuất tà
Tình yêu ngày đó, ánh ngà còn đây!

5/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#758 Đã gửi : 03/10/2018 lúc 07:37:29(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


THAO THỨC MỘT
DÒNG SÔNG

Em ơi! Anh hiểu nỗi lòng em
Nhịp đập loang dần giữa trái tim
Ảm đạm, u trầm đêm tĩnh mịch
Mơ màng lãng đãng mộng thuyền duyên!

Hồn tình nhẹ lướt cõi xa xôi
Tắm ánh trăng thanh phủ bóng trời
Giữa vắng cô liêu thầm lặng lẽ
Cuốn lời yêu dấu tụ vành môi

Em đợi, em chờ, em vấn vương
Thâu canh rỉ rả giọt sương buồn
Biết ai chốn ấy chung dòng mộng?
Cũng nhịp, cũng đàn, cũng khúc thương…

Anh nhớ một chiều dưới bóng thu
Nhìn từng lá rụng rải sầu ưu
Cô đơn, buồn bã dòng đơn điệu
Thả giấc phương ngàn nẻo viễn du!

Gặp em đứng lặng ở bên sông
Nép cánh heo may, thắt thẻo lòng
Rũ đóa hoa chiều treo ngược gió
Hồn xuân thuở thắm gởi hừng đông

Nhìn nhau xúc cảm chợt dâng trào
Bởi ảnh hình em giống biết bao
Một mảnh trăng lòng tan khuất núi
Từng làm tím tái lịm hồn dao

Muốn tay nối lại sợi dây đàn
Nhưng đã canh tàn lặn dáng trăng
Ngọn gió xuân thì nay héo hắt
Khiến lòng thao thức nỗi bâng khuâng!

6/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#759 Đã gửi : 19/10/2018 lúc 08:34:46(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết


MỘT THỜI ĐỂ LẠI

Thoáng chốc thời gian mấy chục năm
Dòng sông xuôi ngược tự bao lần
Đò đưa thế sự trăm ngàn chuyến
Sóng nước xoay tròn chuỗi cạn dâng!

Muôn vầng lơ lững kiếp trôi bay
Sáng sớm hừng đông tụ bóng dài
Một cõi mênh mông bầu vũ trụ
Thả niềm phiêu bạt phận đời mây

Rồi chiều hôm ấy nẻo xa xôi
Ráng tắt, hoàng hôn phủ bóng rồi
Giấc mộng thênh thang trời diệu vợi
Âm thầm từng phút rã tan phôi….

Có giống như ta mới thuở nào
Ngọn hồn êm ả khảy cành dao
Trăm hoa, cỏ lá mơ màng vọng
Từng phút lâng lâng sắc ửng trào!

Gió đến, gió đi, gió trở về
Sáo lòng dìu dặt trổi lê thê
Trăng mơ, bến nước, hương đồng nội
Ấm áp, êm đềm trải lối đi…

Giờ đây thao thức cạnh hang mờ
Nửa cánh bên đồi, nửa cánh đơ
Giấc mộng ngàn phương thời mãnh liệt
Gom tàn, kết lại thả vào mơ

Ta thấy chạnh lòng, thấy nhớ thương
Vô tình lữ khách duỗi tay buông
Vướng cây, hoa lá trên đường bước
Để lại sầu ai nỗi đoạn trường

Trọn đời canh cánh mối tơ vương!...

7/5/2016
Nguyễn Thành Sáng
Offline Nguyễn Thành Sáng  
#760 Đã gửi : 19/10/2018 lúc 08:35:57(UTC)
Nguyễn Thành Sáng

Danh hiệu: Advanced Member

Gia nhập: 12-07-2016(UTC)
Bài viết: 876
Đến từ: Th&#224;nh phố Cần Thơ

Cảm ơn: 2 lần
Được cảm ơn: 1 lần trong 1 bài viết

GOM GÓP NỖI NIỀM

Lặng ngồi gom góp những dòng mơ
Bao thuở hồn thương dõi đợi chờ
Nước chảy, sông dài, xa bốn cõi
Trăng lòng vạn thắm, kết thành thơ

Thêm nhớ, thêm thương, với mặn mòi
Bạn lòng thắm thiết dưới trăng soi
Tâm giao, tri kỷ, cùng chung mộng
Thệ hải minh sơn đến trọn đời

Nỗi niềm em đọng ở từng lời
Khe khẻ, nhẹ nhàng một tiếng ơi
Vương vấn gởi vào câu vọng nhớ
Ngân nga đọc lại, cảm “hồn tôi”

Để thấy luyến lưu trải ngập tràn
Thênh thang sắc tỏa, ảnh trăng vàng
Trăm năm dâu bể vòng nhân thế
Mãi đượm từ đây tận ngút ngàn!

Em ơi! Anh uống giọt lòng em
Ấm áp vô cùng, cả trái tim
Xao xuyến, lâng lâng từng phút một
Nâng dần bay bổng cánh hồn chim

Rồi thấy chạnh lòng, thấy quá thương
Em ôm sương lạnh dưới canh trường
Thu sầu lặng lẽ qua ngày tháng
Khắc khoải tâm hồn, dạ héo hon…

Da diết, âm thầm kết lại tơ
Gom từ thao thức mảnh trăng trơ
Em đan, em gói niềm trăn trở
Chuyển đến phương trời khúc nhạc thơ...


Nguyễn Thành Sáng
Ai đang xem chủ đề này?
40 Trang«<3637383940>
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.