M. M.

 
M.M.

Thoáng đó 4 năm giờ mới gặp
Người thì nhìn đất kẻ nhìn trời
Nhìn đất toàn đường ngang lối dọc
Nhìn trời mây trắng quá đi thôi

Em quá 50 mà quá đẹp
Nhìn em sao giống nụ bông nhài
Anh chắc khéo tu từ bao kiếp
Chiều tàn quá độ nắng lai rai

Lâu lâu cũng ngó nhau chút đỉnh
Ngó xong lại hắt tiếng thở dài
Đường qua lối cũ giờ đã khép
Thoảng chút hương xưa ngạt mũi rồi

Lai hương giờ cũng bay xuông đuột
Nhìn hoa rồi lại tiếc thương đời
Nước mắt vẫn rơi rơi nặng hạt
Tìm hoài chả có mấy cơn vui

Mới đó 4 năm giờ mới gặp
Gặp rồi phút chốc lại đôi nơi
Em có đôi giòng thơ nhí nhảnh
Tôi kéo lưới chài đến hụt hơi

Chả phải sông Tương mà vẫn nát...

CHU VƯƠNG MIỆN


M.M.

Now that we met again, four years had swiftly
fled by;
One looked at the ground and the other at the
sky.
On the ground were traverses and parallels in
sight,
And in the sky, what sign? drifting clouds so
white.

You are fifty but you are still a beauty
specimen.
I glanced at you: you looked like a bud of
jessamine.
I felt as if I had cloistered many previous
lives before.
The afternoon grew late, the dragging-on sun
hoar.

From time to time one has on the other his eye;
But after that little look there would be a
long sigh.
The way to the old walk has already been
closed,
The suffocative wafting former perfume I have
nosed.

The odour of jessamine now has also away
furled;
I look at the flowers to have regrets about the
world.
Tears are still flowing down, in heavy drops
falling;
Searching always but finding not any fit of joy
calling.

Just four years had fled by, now that we met
again;
To meet in an instant then each one's a
separate lane.
You had written some lines of poetry of play
full:
I've got short of breath trying the casting-net
to pull.

It is not the River of Lovesick but there
exists a bane...


Translation by THANH-THANH
Nguồn:                         Thể loại:  Thơ