Người mẹ và gánh hàng khuya
Quang Nguyễn

 



Con bé Hà, đã khuya rồi nó còn chưa ngủ, đứng
trước cửa ngó mắt về phía con đường, dường
như nó đang chờ ai, cái nôn nóng đã hiện rõ
trên gương mặt đầy xinh xắn của nó, đêm nay
chưa bao giờ nó thấy đêm dài như thế này, gần
cả một đêm tay chống cằm nhìn ra phía con
đường vắng tanh, chẳng thấy bóng mà nó đang
chờ, trăng đêm nay rất tròn, ánh sáng bùng
quang như ban ngày nó nhìn thấy mọi vật xung
quanh, từ đầu cuối đường đến cuối đường...
làm sao nó yên giấc được khi hằng đêm mẹ nó
phải gánh trên vai một đôi hàng nặng để nuôi
nó ăn học, phụ nữ nghèo họ vất vả là như thế,
hôm nay cũng vậy, đến bây giờ vẫn chưa thấy
mẹ nó về, trong lòng nó thêm cồn cào và day
dứt .. giá mà gia đình nó sung sướng như bao
gia đình khác, thì Mẹ nó đâu cực nhọc tấm
thân...

Nhà chỉ có hai Mẹ Con nên tình thương rất đậm
đà và tha thiết, Cha nó qua đời trong thời
chinh chiến, chỉ còn lại hai mẹ con nương tựa
nhau sống, nghĩ mà thương mẹ nó vô cùng, tuổi
đã già sức yếu lại mang trên vai đôi gồng
gánh nặng nhọc đã mười mấy năm nay. Nó luôn
tự hào về mẹ nó, cả xóm này chẳng có người
phụ nữ nào nhọc nhằn trong sương gió, vất vả
hết ngày lẫn tháng như mẹ nó. Thấy thấp
thoáng dáng bước trên đường nhanh nhẹn, nó
vội vàng chạy ra trước ngõ mà vui mừng - mẹ
nó đã về với những giọt mồ hôi lem ướt áo, nó
chạy tới ôm chầm mẹ nó:
- Mẹ ơi! Tội nghiệp mẹ quá để con gánh vào
nhà cho, mẹ có mệt không, hàng bán hết không
mẹ?
- Con bây giờ chưa ngủ à, khi nào mẹ đi bán
vắng nhà thì con cứ yên tâm ngủ đi chứ, mẹ về
sau! Mệt thì mẹ không mệt đâu quen rồi, thôi
từ đây đến nhà gần mà để mẹ gánh cho, sao con
gái giành hết việc của mẹ vậy, thôi vào nhà
đi con, hàng mẹ bán hết rồi.
Hai mẹ con cùng nhau bước vào nhà mà tình
thương dâng trào, mẹ bé Hà lúc nào cũng hãnh
diện về đứa con gái của mình, tuy nghèo nhưng
bà rất hạnh phúc khi sinh ra bé Hà, bà ra
đường luôn được người ta khen rằng "con bé Hà
coi nhỏ vậy, mà nó có hiếu với mẹ nó quá, đến
nỗi thầy hiệu trưởng cũng khen, đến thăm nhà
và chia sẻ tấm gương chịu khó học giỏi" vì
thế mẹ bé Hà có mệt nhọc đến đâu bà vẫn cam
chịu.
Bé Hà dẹp hàng sang một bên chạy vào lấy quần
áo vào bảo mẹ:
- Mẹ đi tắm đi, con dọn cơm lên.
Bà nghe lời bé Hà đi tắm, và vào ăn cơm.
Cứ như thế hết ngày này sang ngày khác, đêm
đêm hai mẹ con tâm sự với nhau, bé Hà nói với
mẹ:
- Mẹ ơi, để ngày mai con đi bán nha, con năn
nỉ mẹ đó, cho con bán thay mẹ đi một ngày
cũng được.
Bà cười trong niềm vui và nỗi buồn lẫn lộn:
- Đi sao được mà đi, khi con đang mang chứng
bệnh tim trên người, mẹ đúng là một người mẹ
không ra gì, không kiếm được nhiều tiền để
trị bệnh cho con.
- Mẹ ơi xin mẹ đừng nói vậy, mẹ đã vất vả
mười mấy năm nay rồi, vai của mẹ cũng đã
chai, chỉ vì nuôi con ăn học thôi mà,
con thương mẹ lắm.
- Mẹ cũng hạnh phúc vô cùng khi có con, dù
vất vả mẹ cũng chịu! 
- Con ước gì Mẹ tươi trẻ mãi nhiều sức khỏe
và không còn vất vả với đôi gánh nặng nhọc về
đêm này nữa.
- Thế con không ước con hết bệnh sao?
- Con không ước như vậy, chỉ ước về mẹ thôi,
nếu mà con lớn, con sẽ không bao giờ lấy
chồng xin ở vậy để săn sóc cho mẹ đến suốt
đời.
Nắm bàn tay mà hôn nhiều vào làn da Mẹ đã
nhăn vì tuổi tác, nhưng không hiểu sao, Hà
lại thích hôn và ngả đầu vào lòng Mẹ, lúc nào
cũng có một cảm giác thật ấm áp vào bao la.
Mẹ bé cũng rất hạnh phúc vì con mình, vì căn
nhà đã chan chứa tình thương trong mười mấy
năm qua, bé Hà no ấm được đi đến trường trong
ngày hôm nay, cũng nhờ vào một gánh hàng rong
và công sức giọt mồ hôi của bà.
- Mẹ ơi biết bao giờ con nuôi mẹ giống như mẹ
đang nuôi con đây?
- Con không thấy sao, chính con đã xoa dịu
bớt cái nỗi đau của mẹ đó, con cố gắng học
tập cho nên người, thành đứa con có ích cho
xã hội, và đất nước .... Như thế là con đã
nuôi mẹ rồi đó, gánh hàng thường ngày mẹ gánh
cũng nhẹ hơn.
- Dạ! 
Hai mẹ con ôm nhau trong niềm hạnh phúc.
Trăng cũng đã sắp tàn bên khung cửa.

Tác giả : Quang Nguyễn (Tân Hộ Cơ - Tân Hồng
- Đồng Tháp )
Nguồn:                         Thể loại:  Truyện ngắn