Thời gian
Đặng Tam Lang

 
Tháng Tư, ta ngắt cành hoa nhỏ
Gửi lại cho em một nỗi buồn
Ta khác chi em, còn tuổi dại
Giang hồ chưa lướt sóng, đành buông

Chữ nghĩa trả trường, ta biệt dạng
Thân hèn, sợ chết, bỏ quê hương
Em tàn đâu đó đời lam lũ
Mười tám, lêu bêu, buộc lấy chồng

30, ngấu nghiến vòng tăng xích
Mấy khẩu đen ngòm, đợi dã man
Sao ta đoán nổi cơn hồng thủy
Xoáy xuống đời sâu, đáy trũng ngàn

Sương khói địa cầu dâng quá đỗi
Thời gian quánh đặc giết phong lưu
Miếng cơm manh áo già lên xác
Độc ẩm đành như chuốc chén thù

Chưa một lần nào ta dám nghĩ
Rằng đôi tay ấy nám chai sần
Rằng đôi môi ấy khô vì cực
Cùng những hôn hoàng ngại nhớ nhung

Mưa nơi này vẫn giống mưa xa
Nhưng nắng phương tây nhạt thếch, và
Đôi lúc tiếng đời đơn lẻ lắm
Vệ đường khe khẽ chiếc hồng hoa

Cho ta ngớ ngẩn màu năm tháng
Ngất ngất theo đuôi một nhánh cười
Đỏ rực thêm vòm cây phượng vỹ
Những mùa son thắm, kiếp nao vơi

Hình như em giấu cơn mơ, hẹn?
Ta đố ngây ngô dám mở lời!
Đâu ai tỏ rõ lòng ai nhỉ
Nên đành thương luyến mãi, khôn nguôi

Bến bãi mong nguồn, con nước rẽ
Ngăn cách, quen dần, phải thế thôi
Lũ trẻ bây giờ khôn lớn đã
Thấy dáng người trong những dáng người…

Ngẫm nghĩ về nhau, ừ ngẫm nghĩ
Bảo rằng quên hẳn, cớ làm sao?
Đẹp quá luống tình xanh ngát cũ
Ngóng đám mưa xa, đứng nghẹn ngào

Hôm kia chợt bỗng nghe con kể
Chuyện bạn chung trường, chuyện lứa đôi
Giật mình như cõi thiên thu vọng
Cả khoảng chiều rơi lịm cuối trời

April-30-2015
 
 
Nguồn: Diễn đàn M&tôi

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z