Lặng yên
Lê Hoan

 

(tặng Anh - mối tình
ngắn ngủi nhất của đời em)


Trút gió xuống buổi chiều
Cho lặng yên cây lá
Trút nắng xuống sông sâu
Cho cuồng lên sóng cả

Băng qua những góc phố ồn ào
Em lặng yên
Thế giới biến đâu mất cả

Băng qua những con đường ngang dọc
Em lặng yên
Những ngã tư không còn ánh đèn xanh đỏ

Băng qua đời em
Anh là cơn gió
Cuốn em đi bằng lốc trút vô tình
Em lặng yên....

Xiết chặt trong tay nhau
Những run rẩy ban đầu
Khi ánh mắt ngời lên hạnh phúc

Không phải em ngốc nghếch
Khi mềm lòng để gió cuốn đi
Trong tim em quá nhiều hy vọng
Anh có thấy vậy không anh yêu?

Ngày là ngày thật dài
Tình là tình khờ dại
Anh ra đi
Em cũng ra đi
Chẳng ai giữ ai lại
Chỉ có tình yêu là ... ngơ ngác
Không có lối về???

Quay đi cho nước mắt lưng tròng
Nhưng vội ngấm vào trong ...
Chất ngất cho tim thành băng giá
Em giờ đây vui bao điều lạ
Anh giờ đây, biết đã ra sao???

Ngày là ngày thật dài
Tình là tình khờ dại
Ngày mai là sẽ quên
Ta thành hai kẻ lạ ..../
 
 
Nguồn: Lê Hoan

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z