Tự khúc
Đào Phong Lan

 
Nỗi buồn thì ngồi lại
Niềm vui đành bỏ đi
Trăng tàn qua kẽ lá
Rụng ướt khu vườn khuya

Đã bảo mình đừng nhớ
Lại sợ người sẽ quên
Những chiều qua phố cũ
Chợt nghe mình gọi tên

Vài dòng thư thủa trước
Hóa kỷ vật bây giờ
Kỷ niệm mềm như lụa
Choàng lên thời gian qua

Ta bồng bềnh trên phố
Điếu thuốc lần đầu tiên
Niềm vui thì đã cũ
Nỗi buồn còn mới nguyên ...


Không đề

Lạy trời,
Đừng để nhau đau
Mài chi một lưỡi dao cau sắc rồi?
Miếng trầu
không vỏ
chẳng vôi
Cầm tay lơ đễnh đánh rơi góc vườn

Trăng lên lạnh nhạt cuối đường
Ta đi vơ vất không phương trở về
Cỏ đâm nát ngực bờ đê
Dòng sông chảy bởi lời thề bâng quơ ...

Hình như ...
trời định đổ mưa ?
Hay trời cũng chỉ dối lừa nhau thôi ???


Vết đêm

Người đi qua đời ta
Như một làn gió thoảng
Những đau đớn mơ hồ
Giờ bắt đầu nứt rạn

Gió đi về trên phố
Như một người mộng du
Lá tơi bời trên ngõ
Như bốn mùa là thu

Nắng thôi về gọi cửa
Đêm rộng dài ngã ba
Sương vấp vào ngọn cỏ
Nhói lời chưa nói ra

Trăng về ngang đường tối
Lại lặng lẽ một mình
Dẫm vào chân nỗi nhớ
Gió qua lòng rộng thênh ...


Nửa đêm

Khi biết anh không còn đến nữa
Chiếc dù xanh lặng lẽ hiên nhà
Thả xuống những giọt chờ thấm mệt
Ngày chưa sang và đêm chưa qua.

Em đứng nép mình vào bóng tối
Sợ cơn mưa ồn ã sẽ buồn
Gió quẩn quanh
Ngập ngừng
Rười rượi
Thổi tung lên những chiếc lá bồn chồn ...

Mưa đã rơi ắp đầy nỗi nhớ
Tràn sang cả nửa đêm dài
Lũ kiến đen vội vàng về phía sáng
Như sợ mình không đến kịp ban mai ...
 
 
Nguồn: Casablanca

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z