Bà già trầu
Thanh Sơn

 
Thời nay ít ai ăn trầu, làng tôi chỉ còn dăm ba người, trong đó có bà tôi thường gọi là bà Hương Trầu. Thói quen ăn trầu đã tạo cho bà cái tiếng.

Thương bà lụm cụm mua từng lá úa vàng, chú tôi trồng một giàn ven tường, thân leo bám sum suê, lá to tròn xanh mượt. Dàn trầu là khung trời cổ tích tuổi thơ tôi.

Bà mất đi, giàn trầu úa tàn theo thời gian. Ngày giỗ đầu năm, trên bàn thờ không đơm lá trầu nào, chạnh niềm nhớ tiếc những ngày xưa, tôi thầm gọi: “bà ơi!”
 
 
Nguồn: mvatoi.com

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z