Trăng khuyết
P.K.

 
Ngày rằm tháng mười.

Anh tắt đèn, mở toang rèm cửa sổ để ánh trăng chiếu vào. Kì lạ thay, trăng khuyết.
Anh hỏi vợ.
- Trăng khuyết phải không em?
- Làm gì có – cô ta thờ ơ đáp – trăng tròn vành vạnh thế kia!

Anh hỏi mẹ.
- Mẹ ơi, sao rằm mà trăng lại khuyết thế này?
Mẹ anh (không thèm ngó ra cửa sổ) trả lời một cách bực dọc.
- Khuyết đâu mà khuyết.

Anh hỏi con. Không thấy trả lời. Anh hỏi lại (vì sợ nó chưa nghe).
- Không biết!!!
Con bé gào lên từ trong phòng riêng.

Anh căng mắt nhìn.
Thật lâu.
Vẫn khuyết.
Lấy tay bịt bớt một mắt.
Vẫn khuyết.
Bịt cả hai mắt.
Anh chẳng thấy gì hết.


Chắc chắn rồi, đồ ngu!
 
 
Nguồn: tienve.org

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z