Em là tình yêu
Hoàng Thu Dung

 
Chương 5

Tan sở, Nhu Phong lững thững đi về hướng nhà nơi mình trọ ở. Cuộc sống đơn độc tuy đôi lúc khiến Nhu Phong cảm thấy buồn, nhưng nó dù sao vẫn dễ chịu hơn nhiều so với sống chung tập thể.
Quẹo vào con hẻm của xóm lao động. Tuy đa số dân ở đây có đời sống vật chất, khó khăn nhưng họ sống rất tình người và nề nếp của họ không chê vào đâu được. Đường đi vào hẻm khá sạch sẽ so với đa số thành phần lao động khác, đây là những người đại diện cho dân trí thức nghèo có nghề nghiệp như: Giáo viên, viên chức, công nhân. Họ đều là những người có học vì thế họ có ý thức cao trong lối sống thanh hạch của mình... Điều đó làm Nhu Phong yên tâm ở và cảm thấy sung sướng khi sống gần họ.
Dừng chân trước ngôi nhà nhỏ đơn sơ, Nhu Phong mở túi xách lấy ra xâu chìa khóa. Chợt cô tròn xoe mắt nhìn ổ khóa đã được mở ra tự bao giờ.
Trời ơi. Chẳng lẽ bọn đạo "chích" đã đột nhập vào nhà cô chăng? Nhưng nhà cô rất đơn sơ với vài ba cái ghế, một cái bàn bằng mây và thêm cái giường bằng gỗ để cô ngả lưng. Sáng sáng khi cô thức dậy đều có cảm giác, cả người mình từng đốt xương như muốn gãy vụn ra vì nhức mỏi. Ngoài ra cô còn có vài ba cái nồi niêu soong chảo để phục vụ cho mình. Thế mà cũng bị bọn "đạo chích" rình rập nữa ư? "Nhân hậu" đến thế là cùng.
Nhu Phong chán nản nhắm mắt lại đẩy cửa bước vào nhà. Cô không muốn đau lòng nhìn thấy cảnh đen tối xảy ra. Nhưng rồi cũng phải đành lòng đối diện với nó:
- Trời! Mi định phá nhà hải yêu tinh?
Một bầy con gái gồm bốn đứa bật thét lên khi nghe cô đẩy cánh cửa quá mạnh bước vào.
Nhu Phong mỉm cười rạng rỡ. Hú vía, ông trời còn thương nên chẳng nỡ ra tay dồn cô vào bước đường cùng.
- Bọn mi làm ta một phen ú tim. Thật đáng ghét mà.
Cẩm Loan nhìn Nhu Phong hỏi:
- Mi làm gì tới phải ú tim thế hả?
Cả ba cô gái kia đều chụm đầu lại nhau, để lắng nghe câu trả lời của nhỏ bạn thân trong những năm còn cắp sách tới trường cho tới bây giờ vẫn thương yêu nhau hết mực. Hoạn nạn, hạnh phúc đều cùng nhau xẻ chia.
Nhu Phong đưa tay chận trái tim mình vẫn còn đang đập mạnh.
- Nhìn ổ khóa lúc sáng sớm, ta khóa lại cẩn thận giờ mở ra toét hoét hỏi sao ta chẳng một phen ú tim cho được. Ta cứ ngỡ "đạo chích" thăm viếng "giang sơn" của ta chứ.
Cả đám đông bật lên tràng cười vui nhộn.
- Trời ơi! "Giàu tột đỉnh" như mi còn sợ "đạo chích" viếng thăm ư?
- Một "tiểu thư" nổi tiếng bướng bỉnh ngang dọc như mi mà cũng phải bật lên tiếng sợ hay sao? ối là la! Sự kiện đáng ăn mừng đây.
Dứt lời. Miên Phượng khoát tay nói:
- Bọn mi theo ta xuống nhà sau bày "cỗ" để ăn mừng nhỏ Phong biết nói tiếng "sợ".
Cả ba cô gồm: Cẩm Loan, ánh Vân, Miên Phượng đồng loạt nối chân nhau ra ngoài nhà sau. Bỏ mặc cho Mộng Trúc cùng Nhu Phong ở trên nhà trò chuyện. Mộng Trúc rơm rớm nước mắt nhìn Nhu Phong.
- Nhìn nhỏ bây giờ ta không chịu được. Nhu Phong ơ. Ai đời kẻ từng sống trong "chăn ấm nệm êm" giờ phải sống đơn lẻ một mình. Mi bướng bỉnh quá đi mất. Bọn ta năn nỉ mi muốn về nhà ai trong bốn đứa đều được hoan nghênh cả. Thế mà mi...
Không kìm được nữa. Mộng Trúc òa lên khóc nức nở khi thấy cô bạn thân ngày nào nay phải dãi nắng dầm sương để mưu cầu cuộc sống. Nghe tiếng khóc của Mộng Trúc, Nhu Phong rối cả lòng, nước mắt cô cũng lưng tròng theo bạn. Nào ngờ... cả ba cô dưới bếp nghe vội chạy lên, thấy Nhu Phong và Mộng Trúc ôm nhau khóc ngon lành, cả ba cũng nhào vô khóc theo.
Sực tỉnh, Nhu Phong ngừng rơi lệ, cô thét lên:
- Bọn me làm gì lại nhà ta hùa nhau khóc ngon lành vậy?
Nghe tiếng Nhu Phong thét, Cẩm Loan ngừng khóc nói:
- Ta đâu biết tại sao? Nghe mi và nhỏ Mộng Trúc khóc quá trời, ta bỏ bữa tiệc nhà sau chạy lên khóc theo!
ánh Vân và Miên Phượng cũng nhao nhao:
- Tao cũng thế!
- Nhỏ Cẩm Loan đã thay ta nói lên sự thật của trái tim mình.
Đang ngóc ngon lành, nghe các bạn nhao nhao nói, Mộng Trúc ngừng khóc, trề môi "xì" lên một tiếng:
- Trời ơi! Nói thế mà bọn me cũng can đảm nói ra được.
Mới khóc đó mà giờ cả ba, Vân, Loan, Phượng đồng bật lên tràng cười ha hả:
- Thì bọn ta đang nói lên sự thật chứ có sai đâu.
Mộng Trúc giẫy nẩy la:
- Nói chuyện với bọn mi, ta thật mệt - Rồi cô nói huynh toẹt luôn - Nhớ ngày nào Nhu Phong sống cảnh ấm êm trong vòng tay của cha mẹ, giờ phải lang thang gió bụi một mình nên ta chạnh lòng mà bật khóc.
- ừ! Mi khóc đúng rồi đó, Mộng Trúc. Nghe mi nói, ta cũng muốn rơi lệ theo mi nói đây. Và đúng vậy, cả sáu con mắt của ba cô ươn ướt như sắp rơi lệ thêm lần nữa vậy.
Hoảng kinh hồn vía, Nhu Phong chắp tay:
- Cho tôi xin "hai chữ bình an" đi, mấy nhỏ. Nhìn bọn mi cứ y như là con rối ấy.
- Thôi đừng nói chuyện "ngoài vòng pháp luật" nữa. Để ta tiết lộ một tin tức quan trọng cho mấy nhỏ biết.
Thấy Mộng Trúc ra vẻ quan trọng, bí mật ánh Vân sốt ruột hối thúc.
- Mi nói lẹ lên đi Trúc. Bọn ta dang sốt ruột đây.
- ừ. Ta nói liền mà, bọn mi đừng có hối thúc làm ta mất hứng. Này, còn nhớ anh hai ta du học ở Canada không?
- Thì anh Tuấn đó ai mà không nhớ. - Miên Phượng nói.
- Còn phải bổ sung thêm một câu nữa là: nhớ khoảng thời gian năm năm về trước anh đã từng trồng cây si nhỏ Phong nhà ta - Cẩm Loan xen vào câu nói của Miên Phượng.
Mộng Trúc điềm nhiên gật đầu:
- Bọn mi nói đúng đó. Thứ hai tuần này, anh hai ta có gửi thư về bảo đã thi xong, chỉ còn chờ lấy bằng tốt nghiệp và giấy tờ xuất cảnh. Trong khoảng thời gian chờ đợi đó, ảnh muốn ba má ta đến dạm hỏi Nhu Phong về làm dâu nhà họ Trịnh, tức là lên chức làm chị hai của ta. Thế bây giờ ý mi sao hả Phong? Ta rất muốn điều anh hai ta ao ước trở thành sự thật.
Nhu Phong trầm ngâm không nói gì.
- Trời ơi! Anh Tuấn đẹp trai, tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh tận Canada, về sẽ cai quản công ty của ba nhỏ Trúc, tương lai quá sáng sủa rồi. Vậy mà còn được làm chịu Hai nhỏ Trúc, điều đó còn sướng gấp trăm gấp vạn lần. Tha hồ mà ăn hiép nhỏ mít ướt, mít khô này. Nhận đi Phong, bọn ta ủng hộ mi cả hai tay hai chân đấy.
Miên Phượng nói giúp Mộng Trúc. Nhưng mục đích cô không ngoài gì hơn là làm mọi cách để Nhu Phong sống hạnh phúc, hồn nhiên trở lại như ngày nào. Ngày mà nhóm "ngũ long công chúa" sống trong môi trường "dùi mài kinh sử" cùng lớn lên, cùng thương yêu, cùng nghịch ngợm vui đùa hồn nhieen như cây cỏ.
- Phải chi ta không có anh Thiện, thì ta đăng ký anh hai mi rồi đó Trúc.
Mộng Trúc đưa tay xỉ trán Miên Phượng.
- Chuyện đó xảy ra khi cá bò lên bờ, mèo lội xuống nước thì họa may.
Miên Phượng chu môi "xì" một tiếng rõ dài:
- Xì... Mi làm như anh hai mi có giá lắm vậy. So anh hai mi với Thiện của ta thì anh Thiện của ta hơn nhiều.
- Nhỏ Phong không chịu, thôi để ta làm chị hai mi nghe Trúc. Ta về ký đơn "ly dị" với anh Khoa.
- Mi không được nói thế Cẩm Loan. Chỉ có ta mới xứng đáng làm chị hai nhỏ Trúc. Thật hiếm có người em chồng nào hiền như nhỏ và dễ bắt nạt như nhỏ. Chỉ cần ta nạt lên một tiếng là nhỏ Trúc chạy té khói luôn. ừ! Mà ta quên, để ta về nhà thảo đơn ly dị bắt anh Nam đóng dấu.
Mộng Trúc hét lên:
- ánh Vân. Mi làm gì rủa xả ta dữ vậy hả? Còn nữa, mi cùng nhỏ Phượng, nhỏ Loan làm như anh ta là trái banh, mặc tình bọn mi tung hứng. Ta nói một lần chót chỉ có Nhu Phong là ta ủng hộ thôi. Còn bọn mi dẹp qua một bên. Bộ bọn mi muốn anh Thiện, anh Khoa, hay Nam tìm đến vây lấy ta mà hỏi tội hả! Dẹp! Dẹp bọn mi hết đi.
Cả ba, Vân, Loan, Phượng cùng cười lên thích thú:
- Thì mi đang cô đơn như nhỏ Phong, nên bọn ta cho ta mượn "ba chàng lính ngự lâm" để mi dung dưng dung dẻ với thiên hạ kia mà.
- Dẹp bọn mi hết đi. Mau xuống nhà sau coi rồi chè thưng kìa.
Sực nhớ, cả ba đồng loạt chạy ù xuống nhà sau. Trước khi di tản cả ba cô còn để lại tràng cười y như trong phim "kinh dị".
Trong khi đó, Nhu Phong đỏ mặt, cô không ngờ giữa bọn yêu quái mà Mộng Trúc thẳng thừng đến như vậy. Anh Tuấn thích cô, cô biến từ lâu, nhưng cô không thể nào chấp nhận lời đề nghị của Mộng Trúc. Vì trong mắt cô, tự bao giờ anh Tuấn như một người anh trai đứng nghĩa.
Chẳng nghe Nhu Phong lên tiếng, Mộng Trúc sốt ruột thúc hối:
- Chịu hay không, trả lời cho ta biết đi chớ? Ba con nhỏ yêu quái rút lui có trật tự rồi. Hãy yên tâm mà trả lời ta đi.
- Tưởng cái gì hay ho lắm. Nào ngờ mi chỉ áp dụng phương pháp cũ nhèm. Vì nó mà ta...
Mộng Trúc hoảng hồn xua tay rối rít:
- Thôi, ta hứa với mi không nhắc đến lần thứ hai nữa. Xem như giữa mi và anh hai ta không có duyên nợ. Hãy yên tâm, dẹp chuyện đó sang bên đi.
Rồi ba "ống loa" xuất hiện, phá nát không gian yên tĩnh khi bóng hoàn hôn vừa lịm tắt.
- Hủ tiếu xào thịt bò, bò lúc lắc, gói ngó sen. Tráng miệng còn có chè thưng và một đĩa trái cây. Ôi, bàn tiệc có năm người mà sang đến thế là cùng. Mời bà con nhập... tịch, ý quên nhập tiệc.
Cả năm cô gái vẫn như thuở nào, hồn nhiên la chí chóe, giành nhau từng món thức ăn thật vô tư.


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 | Chương 15 | Chương 16 | Chương 17 |
 
 
Nguồn: vn thuquan.net

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z