Em là tình yêu
Hoàng Thu Dung

 
Chương 17

Địa chỉ Lữ Đông cần tìm là ngôi biệt thự mà anh không ngờ nó sang trọng, uy nghi đến thế. Nó vượt quá xa trí tưởng tượng của anh.
Một người đàn bà ăn mặc bình dị xuất hiện, có lẽ là người giúp việc trong ngôi biệt thự này. - Cậu tìm ai?
- Chị làm ơn cho tôi gặp Mộng Ngân và vào nói với cô ta là "có người ở thành phố đến đưa thư".
Lữ Đông nói theo "mật hiệu" mà Nữ Hoàng Bướm Đêm chỉ cho anh.
Quả nhiên lời anh vừa dứt thì cánh cổng mở ra cái rẹt.
- Mời cậu vào nhà.
Lữ Đông cùng người đàn bà giúp việc bước đi trên con đường trải sỏi dẫn vào trong ngôi biệt thự. Đi một đoạn, Lữ Đông quẹo theo hướng người đàn bà dẫn đường đi trước. Sau khi mời anh ngồi rồi chị ta nói.
- Cậu ngồi đây chờ tôi ít phút, để tôi lên phòng báo cho cô chủ tôi biết.
- Cám ơn chị.
Chợt mùi nước hoa Pháp, thơm dịu dàng quyến rũ thoảng bay khiến Lữ Đông cảm thấy khoan khoái dễ chịu. Cùng lúc đó giọng nói thật kiêu sa cất lên:
- Chuyện đã giải quyết êm xuôi. Nữ Hoàng Bướm Đêm còn sai anh đến tìm tôi làm gì?
Lữ Đông lạnh lùng nói:
- Ai bảo với cô là chuyện đã giải quyết êm xuôi. Âm mưu hại người chẳng lẽ người khoanh tay đứng yên cho cô làm càn sao?
Có lẽ như bất ngờ, Mộng Ngân đứng sựng lại.
- Anh là ai mà dám lấy giọng điệu kẻ cả ra nói với tôi?
- Tôi là Lữ Đông, bạn thân của Hoàng Phong Trần, giám đốc công ty Phương Nam người mà bị cô mưu hại. Kế hoạch cô lên cũng chu đáo đấy chứ. Nhưng với ai kìa, còn đối với tôi chỉ cần chi tiết hình con bướm vẽ sinh động trên chiếc mô tô của Trần là tôi có thể phăng ra được manh mối.
Mộng Ngân cảm thấy bất an, khi mưu đồ của cô đã bị lộ nhưng bản tính kiêu kỳ không cho phép cô chấp nhận chịu thua cuộc một cách dễ dàng.
- Thủ đoạn hại Trần do tôi làm, anh làm gì được tôi?
Lữ Đông giữ vẻ trầm tĩnh:
- Cô biết thú thật việc mình làm là điều rất tốt. Mọi việc tôi đứng ra khuyên Trần bỏ qua hết lỗi lầm của cô mà không làm lớn chuyện. Cô thử nghĩ xem, một cô gái danh tiếng như cô mà bị báo chí đăng tin vì yêu mà cô dùng thủ đoạn hại người ra sao? Lúc đó danh tiếng, danh dự của cô còn không. Rồi cha cô, ông Hoàng Tâm còn mặt mũi nào nhìn mọi người trong giới thương trường. Lỗi lầm của cô sẽ xoá bỏ với điều kiện cô chấp nhận theo tôi lên thành phố, vào bệnh viện thăm Nhu Phong kể cho cô bé đó nghe toàn bộ âm mưu cô sắp đặt hại Trần ra sao. Hiện Nhu Phong đang ở trong tình trạng hôn mê sâu, bác sĩ nói cô bé đó bị một cú sốc tâm lý khá nặng. Bao giờ tâm lý đó cởi bỏ thì sẽ tỉnh lại. Nếu không cô bé đó vĩnh viễn suốt đời sẽ nằm bất động không còn biết gì trên cõi đời này nữa. Thật không gì ác nghiệt cho bằng con người trong hoàn cảnh sống không được mà chết cũng không xong. Cô thử nghĩ xem, Nhu Phong có làm điều gì đắc tội với cô không, mà cô nỡ hại một mạng người như thế?
- Anh bảo Nhu Phong không đắc tội với tôi. Không đắc tội mà chiếm gã đàn ông tôi yêu. Không đắc tội khi cô ta làm Trần say đắm yêu và hết lòng che chở. Tình cảm Trần dành cho tôi phải chi chỉ bằng một góc nhỏ dành cho cô ta thì có lẽ tôi đã buông tha cho Trần rồi. Đằng này Trần coi khinh tôi quá, chà đạp lên tình yêu của tôi. Mộng Ngân này không cho ai có hành động nào xem thường mình, món nào Mông Ngân này thích mà không có được thì người khác cũng không ai có được.
Lữ Đông gật gù:
- Cô nói hay nhỉ. Thế cho tôi hỏi cô một câu.
- Anh hỏi là việc của anh, tôi trả lời hay không là việc của tôi.
Chẳng màng câu nói đầy khiêu khích của Mộng Ngân, Lữ Đông tiếp luôn.
- Cô đang định nghĩa về tình yêu, hay tỏ vẻ bản tính kiêu căng độc đoán của mình muốn sở hữu vật mình ưa thích?
Mộng Ngân khoanh tay kiêu kỳ và đầy tự hào nói:
- Tôi yêu Trần. Và tôi thiết nghĩ Trần phải hãnh diện khi được tôi yêu.
- Nhưng thực tế có như cô nói không?
Nghe giọng lạnh lùng chua chát của người đàn ông tự xưng là bạn Trần hỏi ngược lại cô câu hỏi khiến Mộng Ngân ngẩn ngơ. Thực tế có đúng như điều cô nói không nhỉ?
- Tôi chấp nhận mọi hình phạt anh dành cho tôi. Miễn sao anh đừng công bố chuyện này trước báo chí, luật pháp. Ôi, thanh danh bao năm của cha tôi không thể vì đứa con gái nông nổi như tôi mà phá huỷ được. Tôi xin anh, tôi van anh, mọi chuyện tôi làm để tôi gánh chịu, nó không liên quan gì đến cha tôi.
Nghe giọng điệu ngập tràn hối hận của cô gái giàu sang, xinh đẹp, bao tức giận, ác cảm của Lữ Đông dành cho cô tan như cơn gió. Vì cô có thủ đoạn đến đâu thì vẫn là đứa con hiếu thảo. Điều đó chứng tỏ lương tri, cái thiện trong cô vẫn còn tồn tại.
Dứt lời Mộng Ngân ôm mặt khóc nức nở. Cô không còn che giấu được tâm trạng của mình, khi đối diện trước cô là một người đàn ông với cá tính vừa cương, vừa nhu đã thu phục được bản tính kiêu kỳ, cố chấp của một cô gái nổi tiếng giàu sang, uy quyền cứ ngỡ mình là cái rốn của vũ trụ.
Mới đây anh còn giận dữ vạch cái xấu của cô không chút nương tay. Thì giờ đây thấy người con gái vốn kiêu kỳ như Mộng Ngân ôm mặt. Và lòng tin của anh càng được củng cố hơn nữa, khi nghe lời nói chân thực xuất phát tự đáy lòng cô cất lên. Lữ Đông thầm nghĩ. Trên đời này mấy ai không mắc phải lỗi lầm, miễn sao họ biết cái sai và chấp nhận sửa chữa là đáng quý lắm rồi. Nghĩ thế, Lữ Đông thương cảm nói.
- Chẳng lẽ tôi nói oan, nên cô khóc sao Mộng Ngân?
Mộng Ngân đưa tay quẹt nước mắt, lúc này đây trông cô như mọi người con gái khác, dễ yêu với cử chỉ trẻ con khi đưa tay lau nước mắt. Và nó dễ thương bình dị đến mức làm xiêu lòng người đối diện. Đâu rồi vẻ cao sang, kiêu kỳ? Đâu rồi lời nói kẻ cả, chanh chua. Mà hiện thân trước Lữ Đông, người con gái đáng thương trong cử chỉ ăn năn, hối hận, đáng trách khi cô quá nông nổi dại khờ trong cách suy nghĩ, bồng bột trẻ con. Lỗi lầm cô gây ra còn quá mới mẻ, không thể một sớm một chiều mà dễ dàng xoá bỏ ác cảm trong cách suy nghĩ của anh cũng như bao con người khác.
- Không phải. Tôi khóc vì tôi sợ anh coi khinh tôi là người con gái không ra gì.
Lữ Đông cười nhẹ:
- Khi yêu ai cũng đều mù quáng cả. Giờ cô biết sai mà sửa chữa thì đáng quý lắm rồi. Chẳng một ai dám coi thường cô kể từ giây phút này. Trong đó có cả tôi.
Đôi mắt Mộng Ngân sáng long lanh.
- Anh nói thật không?
- Không bao giờ tôi nói gạt ai.
Bất chợt Mộng Ngân nhìn thẳng vào mắt Lữ Đông.
- Bấy lâu nay tôi vẫn thường nghĩ là mình yêu Trần say đắm, rằng không có điều gì ngăn cản được tình yêu của tôi. Suy nghĩ đó thật nông cạn, sai lầm khi giờ đây tôi chợt phát hiện ra mình không yêu Trần như bấy lâu nay tôi thường nghĩ. Giữa tôi và Trần không có chút kỷ niệm. Tính tình thì chẳng ai hiểu ai thì lấy gì mà có tình yêu. Anh hãy yên tâm, tôi sẽ cùng anh đến thành phố gặp Nhu Phong mà xin cô ấy tha thứ lỗi lầm.
Mắt Lữ Đông ngời sáng, anh đưa tay nắm lấy tay Mộng Ngân trìu mến nói.
- Tôi tin cô. Và tôi tin rồi đây cô sẽ gặp người đàn ông lý tưởng yêu cô bằng cả trái tim.
- Cám ơn anh đã tặng cho tôi lời chúc tốt đẹp.
* **
Trần kéo chăn đắp lên ngực cho Nhu Phong rồi mới bước ra khỏi phòng. Vừa mở cửa anh đã chạm ngay vào Mộng Ngân đang đứng nép sau lưng Lữ Đông. Không biết hai người đứng đấy tự bao giờ.
Trần gườm gườm.
Cô đến đây làm gì?
Mộng Ngân lí nhí trong miệng.
- Em đến thăm Nhu Phong.
- Hãy để Mộng Ngân vào thăm Nhu Phong. Tao với mày xuống căng tin bệnh viện có việc cần bàn.
Không đợi Trần phản ứng, Lữ Đông nắm tay kéo Trần đi.
Mộng Ngân đẩy cửa bước vào. Đập vào mắt cô là hình ảnh Nhu Phong nằm đó xanh xao như không còn sức sống. Quanh Nhu Phong với những dây, những ống chằng chịt ở mũi, ở tay... Mộng Ngân thực sự không ngờ hành động nông nổi của cô gây ra đã hại một mạng người. Và cô cảm thấy mình phải có trách nhiệm trong việc Nhu Phong hồi tỉnh lại. Vuốt mái tóc rối của Nhu Phong, Mộng Ngân nhẹ giọng độc thoại, cô tin dù trong vô thức Nhu Phong vẫn lắng nghe được những lời tâm sự giãi bày của cô.
- Nhu Phong, bây giờ cô nằm đây, không còn biết sự việc xảy ra chung quanh mình. Nhưng tôi vẫn tin cô có thể nghe được những lời tôi giải thích. Cô hãy giúp tôi lắng nghe đi để tinh thần tôi nhẹ nhõm thoải mái hơn. Nếu không tôi sẽ bứt rứt không yên suốt đời. Và có thể nếu cô một khi vĩnh viễn bỏ Trần ra đi vào cõi vĩnh hằng, Trần sẽ không bao giờ tha thứ lỗi lầm của tôi gây ra. Trong chuyện này Trần không hề có lỗi với cô, mà sự việc xảy ra đều do tôi sắp đặt và nhờ bàn tay người khác làm nên. Biết Mẫn Nhi là người yêu trước của Trần nên tôi tìm đủ mọi cách gây hiểu lầm trong cô bằng những tấm hình không có thực. Trước đây, lần đầu tiên gặp Trần với dáng dấp phong trần, oai nghiêm, cử chỉ lịch thiệp của anh đã làm tôi say đắm và tôi nghĩ bằng mọi cách phải có anh trong đời. Khi biết cô là vợ hứa hôn của Trần tôi ghen lên và thầm tự nhủ Trần không thuộc của tôi thì không bao giờ thuộc về một người con gái nào khác. Nói đến đây cô có thể hiểu tính tình trước đây của tôi kiêu ngạo đến cỡ nào. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu sang, từ thuở mới lọt lòng tôi đã mất mẹ nên không có người uốn nắn và dạy dỗ tôi trở thành một người con gái hoàn hảo cả sắc vóc lẫn tâm hồn. Cha tôi tuy rất thương yêu tôi nhưng người không có thời gian chăm sóc tôi vì mãi lo chuyện công ty. Tôi lớn lên mang nặng trong lòng mình nỗi tự hào, hợm hĩnh, kiêu căng. Lúc nào cũng tự cho rằng mình đẹp, mình giàu, mình hấp dẫn và đáng yêu. Nhưng từ khi gặp cô, ngay phút đầu tiên gặp gỡ cô xuất hiện với bề ngoài hết sức giản dị không trang sức, không điểm trang lộng lẫy như tôi. Tôi vẫn cảm thấy mình thua kém cô. Sự nhìn nhận và hãnh diện về bản thân tôi sụp đổ, tôi càng khổ sở hơn khi biết được Trần, người đàn ông tôi yêu thích nhất lại yêu cô say đắm và chuẩn bị thành hôn cùng cô. Tôi không thể chịu đựng được cảm giác bị thua cuộc, ngày càng ngậm đắng nuốt cay càng làm tôi phát điên lên. Tôi tìm cách phá hoại hai người... Nhưng sự việc tôi làm đã thành công rồi đó, sao tôi chẳng cảm thấy vui sướng, hân hoan? Bởi vì hành động tôi có chia rẽ hai người ra sao thì Trần vẫn một mực yêu cô. Trông đôi mắt Trần, tôi đọc được tình yêu anh ấy dành cho cô là tuyệt đối. - Nói đến đây, Mộng Ngân xúc động không ngăn được dòng lệ óng ánh rơi trên đôi má trắng hồng, mịn màng, tuyệt đẹp không chút phấn son điểm trang lộng lẫy - Cô hãy tỉnh lại, hãy một lần tha thứ cho tôi. Trần là người vô tội, Nhu Phong ơi, cô hãy tin tôi.
Từ nãy giờ cùng Lữ Đông đứng ngoài cửa lắng nghe những lời thổ lộ của Mộng Ngân, Trần không còn cảm thấy giận trách cô nữa. Lữ Đông nói đúng. Trong chuyện này phần nào lỗi cũng do anh gây ra dù trong vô thức. Đẩy cửa cả hai bước vào, Trần bước tới cạnh chỗ Mộng Ngân ngồi, anh chân thành nói:
- Mộng Ngân, cô hãy tha lỗi cho tôi.
Đưa tay quẹt nước mắt, Mộng Ngân ngơ ngác:
- Anh đang mỉa mai tôi đó phải không Trần?
Trần thẳng thắn:
- Tôi nói rất chân thật, vì bấy lâu nay tôi đã xử sự không phải với cô.
Mộng Ngân nhẹ giọng:
- Không! Hành động anh làm rất đúng, không có chút gì là sai trái cả. Khi anh cảm thấy không yêu thì đã thẳng thắn cho tôi biết. Anh không muốn tôi hy vọng ảo về anh, để đau khổ ngày càng đau khổ hơn nữa. Tấm lòng anh dành cho tôi thật đáng quý.
Trần thật sự ngạc nhiên khi nghe những lời Mộng Ngân nói. Cô đã thật sự thay đổi, trường thành hơn trong suy nghĩ của mình rồi. Điều đó thật đáng mừng cho cô. Và Trần tin rồi đây đời cô sẽ gặp được nhiều hạnh phúc.
-... Nhưng anh hãy yên tâm. Trước đây tôi đã ngộ nhận, mình yêu anh là chẳng qua anh quá thần tượng, quá đẹp trong đôi mắt của tôi. Và tôi nghĩ không ai xứng đáng hơn anh trong cuộc đời tôi. Thế là tôi tự cho rằng mình đã yêu anh, cần anh. Nhưng giờ đây, ảo ảnh đó đã tan rồi và nó trả lại cho tôi một tâm hồn thanh thản trước đây khi chưa gặp anh. Có điều tôi vẫn còn ray rứt khi hành động nông nổi của mình là hình ảnh Nhu Phong nằm bất động trên giường... Mộng Ngân quay lại nhìn Nhu Phong thở dài.
- Bao giờ cô tỉnh lại, Nhu Phong ơi. Cô không thể chạy trốn Trần mãi mà tự mình vùi chôn trong giấc ngủ vô thức đó được. Hãy tỉnh lại đáp trả tình yêu Trần dành cho cô. Một Mộng Ngân, một Mẫn Nhi không có nghĩa gì trong đời Trần như cô. Vì cô mà Trần trở nên tiều tuỵ, thất thần bỏ mặc mọi việc trong công ty cho bác Chấn Nam và Lữ Đông cai quản. Bác đã lớn tuổi rồi, hãy cho bác về tìm cảnh vui thú điền viên. Chẳng lẽ cô không thương bác. Nỡ nhìn bác lao mình vất vả vì con sao? - Đang nói chợt đôi mắt Mộng Ngân tròn xoe, cô gọi:
- Anh Trần, anh Đông nhìn Nhu Phong kìa. Trần như suýt la lên, dường như anh cũng vừa nhìn thấy mí mắt Nhu Phong lay nhẹ. Anh bước lại để nhìn cô kỹ hơn, tập trung vào khuôn mặt thì khuôn mặt Nhu Phong lại vẫn bất động. Nhưng có cái gì ngọ nguậy ở khuỷu tay anh, Trần nhìn xuống. Ngón tay Nhu Phong, những ngón tay cứng ngắc đang khó nhọc co duỗi và muốn níu lấy tay anh.
Trần suýt ngất đi vì mừng, chồm lên gần cô hơn anh gọi:
- Nhu Phong, em tỉnh rồi sao? Em chịu tỉnh dậy rồi sao? Hãy mở mắt ra nhìn anh đi, bé yêu. Đôi mắt Nhu Phong lại lay động như đáp lời Trần. Anh mừng rỡ vừa la vừa đưa tay lính quýnh chồm lên nhấn liên hồi vào nút chuông trên tường.
- Lữ Đông ơi. Cô bé của tao đã qua khỏi nguy hiểm rồi. Mau giúp tao gọi điện thoại báo tin cho hai bác và cha mẹ tao cùng các bạn Nhu Phong. Họ đang lo lắng không yên đấy!
Từ phòng trực của bác sĩ, có tiếng chân bước nhanh, dồn dập...
* **
Kết Đứng ngoài hành lang phòng săn sóc đặc biệt, những người thân yêu nhất trong đời Nhu Phong nhấp nhỏm mãi không yên. Nhất là Trần, anh cứ đi tới đi lui mãi, tỏ thái độ nôn nóng, sốt ruột. Còn đám bạn Nhu Phong riu ríu nước mắt khóc mừng vui khi thấy cô bạn từ cửa tử đã hồi sinh trở lại. Còn cha mẹ Nhu Phong khỏi phải nói rồi...
- Chị Thuỳ ơi. Kỳ này tôi ăn chay một tháng để tạ lễ cùng Trời Phật đã thương xót con bé Ti Ti.
Mẹ Nhu Phong nói bằng giọng sung sướng reo vui.
Bà Chấn Nam cười đùa:
- Để hôn lễ chúng diễn ra xong rồi, chúng ta mới ăn chay lạy tạ cùng Trời Phật mới được.
Cửa phòng mở, cô y tá bước ra gọi tên Trần. Anh đưa mắt nhìn ba mẹ Nhu Phong như e ngại. Khi thấy ánh mắt khuyến khích của họ, anh vào ngay trong phòng.
Nhu Phong nằm trên giường, tươi tỉnh hơn một chút. Cô nhếch miệng cười và khó nhọc chìa tay ra với anh.
Trần vội bước tới nắm lấy cánh tay gầy xanh xao của người thương. Đôi mắt anh hoe hoe đỏ... Đôi môi nhợt nhạt nhoẻn nụ cười:
- Nè, anh làm gì khóc vậy? Nhu Phong này đâu thể chết dễ dàng nhanh chóng vậy chứ? Còn áo cưới cô dâu em chưa mặc cùng anh làm lễ bái gia tiên, em đâu thể cam tâm.
Thấy Nhu Phong cởi mở, Trần đùa để cô vui.
- Anh cũng đâu chịu buông tha em dễ dàng. Em có xuống chín tầng địa ngục anh cũng quyết đi theo.
Bầy con gái kéo vào ồn ào:
Tụi bây nghe coi có lạ đời không. Có một người từ cõi chết trở về chỉ vì muốn mặc áo cô dâu. í ẹ, coi gương mặt xanh xao đến thế mà đòi làm cô dâu giật ngược rồi kìa.
Miên Phượng chen vào:
- Lúc đó, đám con nít sẽ reo hò ầm ĩ lên: "A, tụi bây coi cô dâu sao ẹ quá!".
Mộng Trúc đứng bên cạnh Lữ Đông hiền lành nói:
- Tụi mi đừng chọc Nhu Phong nữa. Nhỏ mới vừa hồi tỉnh lại đó.
Nhu Phong nhìn các bạn bằng đôi mắt long lanh:
- Anh có chê em "xí" như lời mấy nhỏ nói không Trần?
Trần say đắm nói:
- Trong đôi mắt anh không một người con gái nào sánh bằng em. Em là hạnh phúc, là cuộc đời của anh.
Chợt có hai người con gái bước lại gần Nhu Phong. Một người là Mộng Ngân còn một người kia hoàn toàn xa lại với mọi người. Riêng đối với Trần anh cảm thấy quen quen. Hình như anh đã gặp ở đâu rồi nhỉ? Trần suy nghĩ một hồi, anh chợt nhớ đến lần đụng xe khi anh vào Bar Nguyên Đạt uống rượu.
- Thì ra cô ta là... trái đất này coi bộ nhỏ bé thật.
Mộng Ngân nói:
- Nhu Phong, cô hãy tha thứ cho hành động nông nổi của tôi.
Nhu Phong cười hiền:
- Chuyện qua rồi, Mộng Ngân hãy để nó trôi qua. Hiện giờ tôi chỉ biết tôi đã tìm lại hạnh phúc cùng Trần sau nhiều lần những tưởng nó bay xa. Rồi Nhu Phong nhìn sang người con gái đứng cạnh Mộng Ngân.
- Chị có phải là "Nữ Hoàng Bướm Đêm" không?
Người con gái khẽ gật đầu:
- Hãy gọi chị là Băng Phương.
- Vâng, chị Băng Phương. Chị thật cao cả đáng yêu dù sống trong vũng bùn lầy. Chị có chịu nhận em là em gái của chị không và cả Mộng Ngân?
Cả hai cô gái đồng gật đầu.
Hạnh phúc trở về với họ sau bao ngày tưởng chừng đã mất. Hạnh phúc vẫn nồng nàn, quyến rũ như thuở nào, thuở mà tình yêu mở cửa chào đón họ bước vào đời nhau.
Nắng đã lên ngoài kia, như chào đón những con người mới của ngày mới bắt đầu.

HẾT


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 | Chương 15 | Chương 16 | Chương 17 |
 
 
Nguồn: vn thuquan.net

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z