Con bé tôi yêu
Võ Hà Anh

 
Chương 3

Sau ngày cưới Mỵ bỏ học. Viện cớ để có thì giờ săn sóc cho tôi. Tuy bằng lòng với sự hy sinh đó, tôi cũng thấy buồn. Trong thâm tâm, tôi mong Mỵ học lên cao nữa, và gặt hái được kết quả tốt đẹp. Nói ý nghĩ đó với Mỵ, tôi được nàng hứa hẹn:
- em sẽ tiếp tục học sau vài năm nghỉ ngơi. Có thể thời gian này em đi học thêm sinh ngữ.
Tôi ngạc nhiên vì những trù tính đó của Mỵ. Vặn vẹo mãi tôi mới biết Mỵ đang "âm mưu" một kế hoạch: đi làm.
- Tại sao Mỵ muốn thế mà không hỏi ý kiến anh?
Mỵ dịu dàng:
- Không phải em không hỏi mà em chưa hỏi. Em muốn đi học thêm sinh ngữ cho thật giỏi đã, chừng đó nói với anh cũng không muộn.
- Em tính làm gì?
- Chưa biết. Nhưng mấy đứa bạn hứa tìm việc dùm em, bất cứ lúc nào.
- Em tin họ?
- Chứ sao.
Tôi cằn nhằn:
- Làm như dễ tìm việc lắm.
- Tụi nó bảo em thích hợp với những vài trò giao tế, hoặc nhân viên các cơ sở thương mại lớn.
Tôi hiểu câu nói đó. Mỵ đẹp, sang, hoạt bát. Những thứ đó quá đủ cho vai trò một nhân viên phụ trách những việc cần tiếp xúc nhiều với mọi giới. Và Mỵ muốn giỏi sinh ngữ để nhận những chức vụ cao, lương hậu.
Tôi im lặng quay đi, lòng trĩu buồn. Đành rằng cuộc sống chật vật, đành rằng gia đình không được sung túc lắm nhưng tôi vẫn đủ sức lo lắng cho cả hai đứa. Mỵ đã làm tôi cảm thấy mình bất lực. Từ ngày lấy nhau đến nay đã gần một năm, tôi như sống trong mộng đẹp, không mơ ước gì thêm. Chúng tôi vẫn thỉnh thoảng sáng tác thơ đăng trên báo tôi làm. Mỵ không còn thú chơi ping pong nữa, kể từ lần thất bại trong giải vô địch bóng bàn thiếu niên Sài gòn năm ấy. Cuộc tranh đua diễn ra trong thời gian tôi công tác xa cho tòa báo, khi trở về thì Mỵ báo tin thất bại. Mỵ nói:
- Đối thủ xuất sắc hơn Mỵ nhiều.
Tôi khuyến khích:
- Cố gắng tập dượt nữa, lần khác Mỵ sẽ thắng.
Mỵ không chơi nữa, vì Mỵ đã là đàn bà và đàn bà thì phải chững chạc, Mỵ nói thế. Sự thực Mỵ chẳng thay đổi gì trong cuộc sống và Mỵ bỏ bóng bàn chỉ vì Mỵ không thích nữa thế thôi. Riêng Thục Vy, cô nhỏ đó vẫn tiếp tục theo đuổi, nhưng chắc chỉ để giải trí cho vui.
Trong cuộc sống êm đềm, hạnh phúc này tôi không hề ngờ đến những toan tính của vợ tôi. Nên vừa bực, vừa buồn, nét bất mãn lộ rõ trên mặt.
Mỵ biết, nhưng nàng lờ đi. Tôi cũng không nói gì thêm. Một buổi tối vợ chồng đi ngủ sớm. Tôi đang nằm nhắm mắt, Mỵ cù vào nách tôi:
- Ngủ sớm thế ông?
- Anh... đau bao tử.
- Lại bao tử.
- Thật chứ. Đau bao tử hay buồn ngủ sớm, nhất là sau bữa ăn.
- Vậy sao anh không kiêng cử, còn nhậu nhẹt rượu chè hoài cho bệnh nặng?
- Bậy. Anh uống tí chút cho vui.
- Không uống có buồn không?
- Không. Nhưng uống vào thì vui hơn nữa.
Mỵ nheo mắt nhìn tôi:
- Vui thế nào?
- Lúc ấy nhìn đời thấy đẹp và lạc quan hơn.
- Anh bi quan?
- chút chút thôi.
- Em cũng vậy! Và đó là lý do em muốn đi làm đấy Vũ.
Mỵ bắt đầu đề cập lại chuyện đó rồi đây. Tôi nghĩ thầm, và tỏ vẻ không sốt sắng mấy.
Mỵ tiếp:
- Em biết anh không thích cho em đi làm.
Tôi trả lời thẳng:
- Chính vậy.
- Và anh không muốn anh phải nghĩ là anh đã không bảo bọc nổi em?
- Đúng thế đó Mỵ.
Mỵ vui vẻ:
- Sự thực, không có gì thiếu thốn. Chúng mình vẫn khá hơn những người khác, sau ngày cưới chúng mình lại còn một số tiền để dành của hai gia đình mừng nữa. Với số tiền đó mình dư sức sống tạm đủ trong hai năm dù anh thất nghiệp. Nhưng có bao giờ anh nghĩ sẽ xẩy đến tình trạng khó khăn bất trắc hoặc là sau khi mình cạn số tiền đó? Em muốn đi làm, muốn chia xẻ với anh sự cực khổ để nhận rõ giá trị đồng tiền...
- Nói như vậy cũng đủ chứng tỏ em rõ giá trị tiền bạc rồi. Anh công nhận em biết lo xa.
- Tất cả chỉ còn trở ngại vì tự ái của anh bị tổn thương. Anh thiếu thực tế. Anh hay mơ mộng, em biết. Chồng Mỵ là nghệ sĩ, là thi sĩ mà. Lại là nhà báo nữa. Nhà báo thì thường hay ăn tiêu theo kiểu vung tay quá trán, đúng không?
- Đúng , như riêng anh...
Mỵ ngắt lời tôi:
- Anh không tiêu bừa bãi, em biết. Nhưng em không muốn khổ sở vì ý nghĩ anh phải nhịn ăn, nhịn mặc để chia sớt cho em, để nhường sự sung túc đầy đủ cho riêng em. Em muốn chúng mình phải lo lắng cho nhau, vì nhau, cùng góp sức xây dựng gia đình vững chắc hơn nữa. Em còn nhớ trước đây có lần anh nói: "mình khá giầu mà". Em muốn có ngày anh sẽ nói "mình giầu to rồi". Ngày đó em sẽ nghỉ ngơi.
- Tại sao em muốn thế?
- Anh không nghĩ đến lúc chúng mình có con sao? Con chúng mình phải được đầy đủ, sung sướng hơn bố mẹ nó. Phải nghĩ đến chúng nó, ngay từ bây giờ...
Tôi ngạc nhiên thực sự. Chưa bao giờ nghe Mỵ nói những điều tương tự như vậy. Chưa khi nào tôi biết được những ưu tư của Mỵ rõ ràng đến thế. Tôi lại thêm một lần nhìn Mỵ bằng con mắt khác, vừa cảm phục vừa thông cảm. Và tôi nói:
- Em thuyết phục đựơc anh rồi.
- Em đã đoán trước được kết quả.
- GHê nhỉ?
- Anh luôn luôn biết điều.
Tôi đùa:
- Giả tỷ anh nhất định không đồng ý?
- Em sẽ đấm trẹo ba sườn Vũ ra.
- A...
Tôi nhào đến Mỵ. Hai đứa vật nhau huỳnh huỵch trên giường, đột nhiên Mỵ co rút người rúc vào lòng tôi như con tôm bé nhỏ:
- Đùa thế. Em sẽ quỳ xuống năn nỉ anh.
Tôi nằm im. Nâng cằm Mỵ lên, tôi nhìn sâu vào mắt nàng. Đôi mắt đẹp quá, đẹp như cha tôi mẹ tôi khi âu yếm săn sóc tôi từ thủa thơ ngây đến lớn khôn. Tôi hôn lên trán nàng:
- Anh có em là có tất cả.

Mỵ Ôm siết tôi, hai đứa hôn nhau say đắm. Ánh mắt tôi chạm vào cuốn lịch treo tường. Tôi ngẫm nghĩ một chút rồi ôm chặt lấy Mỵ, lăn tròn. Mỵ nghe giọng cười hì hì quên thuộc của tôi và nàng hiểu rõ "ám hiệu" đó.

Mỵ không phản đối. Không có gì nguy hiểm!

*

Mỵ đi làm đã được một tuần. Nhờ một cô bạn giới thiệu, Mỵ giữ công việc tiếp khách hàng cho một công ty ngoại quốc kinh doanh về nông cụ. Công ty này của Nhật, mới mở chi nhánh ở Việt Nam và khá lớn.
Cô bạn khoe với tôi:
- Vừa thấy Mỵ là người ta chấp nhận liền, anh Vũ ơi.
Tôi gật đầu, lừng khừng:
- Tôi cũng đoán vậy.
- Lương hơn ba chục ngàn, còn có thể tăng nữa sau ít tháng.
- Chị lo lắng dùm Mỵ, cám ơn chị nhiều. Không biết có nhận thấy vẻ châm chọc của tôi không, cô bạn Mỵ vẫn thản nhiên:
- Có gì mà ơn với nghĩa, anh. Bạn bè giúp nhau là sự thường mà.
Ngày đầu đi làm về Mỵ tỏ vẻ hăng hái. Nàng khoe đủ thứ, tôi chú ý nghe, không phải vì thích nghe mà vì muốn tìm hiểu về nơi làm việc của nàng. Một Giám đốc người Nhật, phó giám đốc người Việt Nam, hai nữ thư ký, bốn tiếp viên. Nam và nữ thường trực có mặt tại sở. Ngoài ra còn có một số chuyên viên máy móc và quảng cáo viên đến sở bất thường hoặc là từ các tỉnh về liên lạc. Sở của Mỵ là bấy nhiêu dó.
Mấy ngày sau Mỵ có vẻ thấm mệt. Tưởng là ít việc, nhưng Mỵ bận rộn luôn vì điện thoại của khách hàng gọi lại, hoặc khách đến tận nơi coi mẫu. Điều lạ, khách hàng nhiều người là ngoại quốc, thuộc các cơ quan hay các công ty đến giao dịch thương mại. Mỵ được "chiếu cố" nhiều nhất, vì khách thích được hỏi người đẹp hơn là hỏi mấy ông sồn sồn đứng lè phè ở đó, mặt mũi nghiêm trang.
Sinh hoạt gia đình tôi bị xáo trộn. Tôi đưa và đón Mỵ ngày hai buổi, trưa về nhà nàng ăn cơm, tối Mỵ nấu lấy.
Tôi hỏi Mỵ và hy vọng Mỵ sẽ bỏ cuộc:
- Sao đã chán đi làm chưa em?
Mỵ cau mày:
- Anh không bằng lòng à?
- Đâu có. Anh sợ em chịu không quen.
- Có gì đâu. Công việc rất vừa sức em.
Từ đó tôi không nói gì về việc sở của Mỵ nữa, và Mỵ bắt đầu có vẻ chịu đựng quen rồi.
Công việc của tôi chỉ bận buổi sáng và rảnh buổi chiều nên tôi lại có thì giờ lang bang chờ Mỵ tan sở để đón nàng về. Một đôi khi tôi ghé thăm mấy cô bạn gái "ngày xưa", đấu hót tầm phào hay tán phó mát cho qua thì giờ. Mỵ biết là tôi rảnh, nhưng không bao giờ thắc mắc tôi đi đâu, làm gì trong thời gian đó. Có lẽ nàng sợ tôi trách là xen vào công việc của tôi trong khi nàng không muốn tôi xen vào công việc của nàng.
Một lần tôi còn hẹn cô bạn gái vui tính, quen khá lâu, đi xi nê buổi trưa. Cô bạn nhận lời ngaỵ Đưa vợ đến sở xong, tôi phóng đến nhà Quỳ. Việc ở tòa soạn tôi nhờ một thằng bạn giúp. Qùy vừa tắm xong, ngồi hong tóc trước quạt. Nhìn đồng hồ, tôi biết nếu giục Qùy đi sớm sẽ còn dư thời giờ đưa Qùy đi uống nước.
Tôi bảo:
- Đi chứ Quỳ?
- Ngồi chơi chút đã anh, trời còn nắng quá mà.
Tôi nói trách:
- Đi sớm khỏi chen.
Qùy hóm hỉnh:
- Chứ không phải để khỏi sợ trễ giờ đón vợ đi làm về hả?
Tôi đáp thẳng thắn:
- Đó cũng là một lý do.
Qùy đứng lên:
- Đựơc, em thông cảm. Chờ em thay đồ.
Qùy mặc mini jupe, trang điểm giản dị, trông thật mát mắt. Tôi bỗng so sánh Qùy với Mỵ. Mỵ đẹp hơn nhiều, nhưng Qùy thì... mới mẻ. Qùy còn xa tôi một khoảng cách, tình bạn.
Tôi chở Qùy đi xem một phim chiếu lại ở Văn Hoa Sài gòn. Qùy đọc rõ tâm trạng tôi:
- Coi ở đây khỏi lo gặp vợ anh.
Tôi nhăn nhăn:
- Quên vợ anh đi một chút được không?
- Thì thôi. Xin nói lại là khỏi lo gặp người quen hay bà con anh, nhỉ.
Tôi không biết nói sao, quả thực tôi cũng mong mỏi như vậy.
Rạp hát lạnh và tối. Tôi tìm tay Qùy và bóp chặt. Qùy để yên, không có gì đột ngột đối với cả hai vì chúng tôi từng thân mật với nhau như thế những năm trước khi lấy Mỵ. Qùy là ca sĩ tài tử của mấy ban nhạc trẻ, chuyên hát cho các club ngoại quốc. Qùy dễ tính và không đòi hỏi gì ai bao giờ.
Tôi choàng tay qua vai Quỳ. Đôi vai trần mát lạnh khiến tôi bốc nóng. Hơi con gái lạ từ Qùy thoảng nhẹ vào mũi tôi, kích thích. Tôi quay sang, Qùy nhìn tôi trong tối, nụ cười kiêu ngạo. Tôi dùng sức mạnh làm theo ý mình. Qùy hôn tôi say đắm sau thành ghế dựa cao, khuất ở một góc lầu vắng vẻ.
Tôi âu yếm Qùy suốt gần hết cuốn phim. Khi đèn bật sáng, Qùy lau mép và hỏi tôi:
- Coi gì đựơc không anh? Phim hay đấy chứ?
Tôi nhếch môi, cười nhẹ. Qùy tàn nhẫn:
- Ông trốn vợ đi du dương với bạn gái mà không áy náy gì hết à?
Qùy vừa khơi dậy nỗi ăn năn trong lòng tôi. Quả tình trong lúc hôn Quỳ, âu yếm Quỳ, tôi đã nghĩ đến Mỵ và sự mệt nhọc của nàng. Tôi thấy bất nhẫn và xấu hổ. Nhưng thân thể Qùy trong vòng tay ôm như rực lửa khiến tôi không thể nghĩ gì hơn. Và tôi cố tránh nghĩ tới Mỵ lúc đó. Bây giờ, Qùy làm sống dậy nỗi niềm đó khiến tôi bực dọc. Tôi lầm lỳ chẳng trả lời. Qùy chép miệng:
- Đàn ông, nhất là đàn ông có vợ thường giống nhau, muốn thay đổi trong một lúc nào đó những gì mình đang làm, đang sống, để tìm những mới lạ khác.
Qùy liếc mắt nhìn tôi:
- Dù rằng nhiều khi những gì họ có, còn tốt, còn đẹp hơn những gì họ đang muốn tìm.
Tôi quay sang Quỳ, trây trúa:
- Qùy ân hận đã đi với anh?
- Vâng.
- Qùy ghét anh rồi?
- Không. Qùy ân hận chính vì Qùy thương anh, thương vợ anh. Không gặp anh nhưng Qùy vẫn nghe nhiều người nói về anh, ca tụng gia đình anh hạnh phúc.
Qùy ngừng một chút rồi tiếp:
- Chỉ riêng với anh Qùy mới có sự ân hận đó. Với người khác thì không. Họ không thể giống anh, trong Quỳ.
Tôi không biết nói gì. Đi bên nhau một quãng ngắn. Qùy lại nói:
- Vì Qùy đã nhìn anh khác họ ngay từ hồi xưa, khi anh chưa lấy vợ và thường đến chơi với Quỳ. Trong mắt con bé Qùy lúc đó, anh là tượng trưng cho lãng mạn và tình tứ.
Tôi châm một điếu thuốc. Giọng Qùy đều đều:
- Vì vậy mới có cuộc đi chơi này, mới có những thân mật ít phút trước đây. Bây giờ thì Qùy nhất quyết bắt anh quay trở về bổn phận, tiếp tục con đường anh đi. Đừng bao giờ rủ Qùy đi chơi nữa, vì sẽ không có lần thứ hai giống vậy.
Tôi thì thào:
- Anh mang ơn Quỳ.
- Và đừng nhìn Qùy qua hình ảnh hiện thời. Hãy nghĩ đến Qùy qua hình ảnh hôm xưa, hiền lành trong sạch. Qùy bây giờ là người nào đó, xa lạ. Anh có thể đến thăm em bất cứ lúc nào, và chỉ là cuộc viếng thăm đúng nghĩa bạn bè thôi nhé. Em sẵn sàng đón tiếp cả hai người.
Đi ngang một quán kem tôi mời Qùy vào. Qùy lắc đầu:
- Anh đưa em về rồi đi đón chị ấy đi. Gần sáu giờ chiều còn gì.
Đưa Qùy về đến nhà, tôi hối hả đến sở Mỵ như người chạy trốn. Tôi phạm tội, và tôi mong có dịp được thú tội với Mỵ, dù đó chỉ là tội thoảng qua.
Tôi quyết định, trước tiên là từ nay thôi không đi lang bang nữa. Tôi sẽ về nhà nằm đọc sách, hay đến thăm ông bà nhạc, hoặc về vấn an ba mẹ tôi. Các cụ đều có vẻ già, có vẻ yếu hơn năm trước. Tại sao đến bây giờ tôi mới nghĩ đến điều đó? Có lẽ tại Qùy vừa cho tôi một bài học. Tôi phải làm thế nào để xứng đáng với vợ tôi? Tôi nói thầm:
- Tha lỗi cho anh, em yêu.
Tôi rút hình Mỵ gắn trong chiếc móc chìa khoá xe ra ngắm. Mỵ đang cười với tôi, si mê đắm đuối, tôi hỏi:
- Em có giận anh không.

Hình như Mỵ lắc đầu.


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương kết |
 
 
Nguồn: vietlangdu.com

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z