Anh Đào rộ nở
Yến Quỳnh

 
Chương 14

Một buổi trưa rảnh rỗi, Đoan Hảo tranh thủ xin phép bà Thảo Trúc về thăm ông bà bác sĩ Thúc Bằng . Bà Thảo Trúc gọi cho Hạ Vũ đến bảo :

- Con hãy đưa Đoan Hảo qua nhà anh Thúc Bằng, luôn tiện con thăm anh chị ấy và Thúc Linh luôn . Nhớ về sớm nghe.

Hạ Vũ nhìn mẹ , vui như mở cờ trong bụng . Thật là dịp may ít có . Chàng sẽ đưa Đoan Hảo đi chơi.

Cố nén nỗi mừng , Hạ Vũ đáp lời bà Thảo Trúc :

- Vâng , mẹ yên tâm . Con sẽ đưa Đoan Hảo đi tới nơi về tới chốn cho mẹ.

Bà Thảo Trúc mắng yêu con :

- Cái thằng ! nhớ nói với Thúc Linh có rảnh sang chơi.

- Dạ.

Bà Thảo Trúc mỉm cười hài lòng . Bà hài lòng vì thấy con trai đang thực hiện điều ba yêu cầu . Bà thích như vậy đó . Sắp đặt mọi việc và ai trong nhà cũng phải nghe và làm theo . Kể cả ông Kỳ Lâm cũng phải chiều ý bà.

Hạ Vũ nhắc Đoan Hảo chuẩn bị thay đồ . Khi hai người rời khỏi nhà, bà Thảo Trúc đi ngủ . Hạ Vũ nói nhỏ với Đoan Hảo :

- Tha hồ đi tới chiều.

Đoan Hảo le lưỡi :

- Chút xíu thôi.

Hạ Vũ vừa tăng ga xe, vừa đáp.

-Chút xíu thì có đi tới đâu.

Chiếc xe lướt êm trên con đường lung linh cây xanh, lung ling bóng nắng . Hạ Vũ cho xe chạy chậm và nói :

- Cho em ra ngoài thiên nhiên hít thở nhiều không khí.

Đoan Hảo buột miệng :

- Không khí đầy bụi bặm , khói xe.

Hạ Vũ cãi :

- Con đường này rất vắng vẻ và thoáng mát . Em không thấy sao ? Xe cộ rất ít.

Đoan Hảo gật đầu, nhưng vì nàng ngồi phía sau xe, nen Hạ Vũ không thấy.

- Em đùa thôi . Đúng là con đường này sạch và xanh hén anh.

- Có dịp, em cứ tha hồ ngắm trời đất.

- Anh làm như em ít thấy trời đất lắm vậy.

- Thấy quanh quẩn trong nhà anh.

- Ở nhà anh mãi , em sẽ bị ngộp thở đó.

- Nhà anh là một biệt thự sang trọng xinh đẹp thế kia , làm sao em bị ngộp thở cho được ?

- Em bi ngộp thở vì bị giam hãm tù túng bên một bà lão khó tính.

Đoan Hảo le lưỡi :

- Eo ôi ! bác gái mà nghe anh nói thì...

Hạ Vũ cắt lời nàng :

- Em không nói lại, làm sao mẹ biết ?

- Nghĩa là anh nói rồi lại sợ ?

- Không đâu . Nếu có mẹ Ở đây , anh cũng sẵn sàng nói lại đó . Ở bên cạnh mẹ , chẳng dễ chịu chút nào.

- Người bệnh mà, anh phải thông cảm chứ.

- Không bệnh thì mẹ anh cũng vậy . Bản tính của bà mà.

Thấy Hạ Vũ không chạy xe trên con đường quen thuộc đến nhà bác sĩ Thảo Trúc , Đoan Hảo hỏi :

- Anh chạy đi đâu thế ? Ghé nhà bác sĩ Thúc Bằng đi.

- Đi chơi lòng vòng , chút về ghé luôn . Không muộn đâu.

Đoan Hảo chợt băn khoăn :

- Không biết bác ở nhà có cần gì em chăng ?

Hạ Vũ cười khì khì :

- Cần gì phải chờ em về.

Ngồi phía sau , Đoan Hảo đập nhẹ vào vai Hạ Vũ :

- Anh đúng là ngang bướng.

- Còn em thì quá gò bó . Đi chơi mà cứ lo lắng, chẳng thú vị gì.

Đột nhiên , Hạ Vũ dừng xe lại , quay lại nói với Đoan Hảo :

- Nào ! em hãy quên hết mọi chuyện đi nghe . Bây giờ , chỉ nên nhớ mồi một chuyện là đang đi chơi với anh.

Đoan Hảo giục :

- Được rồi . Đi đâu cũng phải nhanh lên rồi về, anh ạ.

Hạ Vũ tăng ga xe :

- Quên cả giờ về luôn.

Đoan Hảo đấm vào lưng chàng :

- Nếu đi không về thì anh cho em xuống đây đi.

Hạ Vũ cười :

-Em quên là anh đã hứa với mẹ đưa em đi đến nơi, về đến chốn sao ? Anh không bỏ em xuống dọc đường đâu.

Đoan Hảo cựa quậy trên yên sau xe, không nói gì . Hạ Vũ kêu lên :

- Em ngồi yên , nếu té, làm sao anh đền đây ?

-Ai cần đền.

- Không đền thì lấy đâu ra hộ lý để săn sóc mẹ anh ?

- Anh chỉ cần em săn sóc cho mẹ anh thôi à ?

- Còn cần nhiều chuện khác nửa.

- Thôi , để cho người khác làm đi.

- Chỉ có em mới làm được thôi.

Hạ Vũ dừng xe trước một quán giải khát cạnh bờ sông , khi không nghe tiếng trả lời của Đoan Hảo.

Ngồi nhìn dòng nước chảy, Đoan Hảo chợt nhớ con sông lặng lẽ trôi trước nhà . Bao năm rồi, nàng không trở về quê , vĩnh viễn rời bỏ quê nhà . Nơi gợi đến nỗi đau buốt trong lòng . Thật ra, quê nhà đâu có tội tình, chỉ có một người mới đáng nguyền rủa . Hỡi con người tàn nhẫn vô lương kia.

Thấy Đoan Hảo ngồi trầm ngâm, Hạ Vũ cười, hỏi :

- Em lại nhớ đến bổn phận rồi à ?

- Em chẳng nhớ gì hết.

- Cả bà mẹ khó tính của anh cũng không à ?

- Mẹ anh thì anh phải nhớ chớ.

- Có em nhớ giùm rồi.

Đoan Hảo nhìn Vũ, không định trả lời thì người phục vụ mang hai ly nước trái cây đến . Hạ Vũ đặt ly nước trước mặt nàng :

- Em uống đi.

Bưng ly nước lên , rồi Đoan Hảo lại để xuống , hỏi Hạ Vũ :

- Chiều nay, anh không đi làm sao ?

- Vì em, anh sẵn sàng bỏ buổi đi làm.

- Mai mốt bị đuổi việc, đừng đổ thừa tại em à nha.

Hạ Vũ vờ nhăn mặt :

- Em trù anh bị đuổi việc hả ?

- Em nói ví dụ.

- Không ai tệ bằng em.

- Sao ?

- Người ta đưa đi chơi, lại trù bị đuổi việc.

- Em rất thực tế , luôn nghĩ đến những việc xảy ra.

Nói chuyện vớ vẫn một lúc , Đoan Hảo giục Hạ Vũ đưa nàng đến nhà bác sĩ Thúc Bằng.

Hai người đến nơi thì gặp Thúc Linh đang tiếp khách . Gã con trai ăn mặc lịch sự , dáng vẻ phong độ nhìn thấy Hạ Vũ đã vồn vã :

- Kìa ! Hạ Vũ khỏe chứ ? Lâu quá mới gặp . Ngồi đi.

Làm như là chủ nhà vậy . Khỏi nói, Đoan Hảo cũng biết đó là anh chàng thiết kế mẫu thời trang . Hạ Vũ cũng reo lên khi thấy hắn :

- Nhã Trường mới đến hả ? Làm ăn thế nào rồi ?

Nhã Trường niềm nở bắt tay Hạ Vũ và đáp với giọng vui pha chút tự hào :

- Làm ăn được , tức là vẫn thiết kế đều đều.

Hạ Vũ cắc cớ hỏi :

- Hè này, có mẫu nào mới cho nam giới không ?

- Nam giới có mẫu mới nhất là áo thung , quần đùi mặc hè.

Thúc Linh cười khanh khách , lên tiếng đáp thay cho Nhã Trường.

Hạ Vũ lắc nhẹ :

- Mẫu đó xưa rồi , cô ơi.

- Xưa rồi , nên dành cho anh đó , Hạ Vũ.

Thúc Linh đáp, rồi đưa mắt nhìn hai người đàn ông , trách nhẹ :

- Hai ông làm gì mà ào ào cả lên , không nhìn thấy tôi và Đoan Hảo sao ?

Nhã Trường cười với Thúc Linh :

- Bạn bè gặp nhau, tay bắt mặt mừng chứ em.

- Lo mừng, nên anh không thấy Hạ Vũ đi với ai.

Nhã Trường buông gọn , sau khi ném tia nhìn dò hỏi về phía Đoan Hảo.

- Ai, thì Hạ Vũ phải có bổn phận giới thiệu chứ.

Rồi NT nháy mắt với Hạ Vũ :

- Tuy nhiên , nhìn thì cũng biết rồi.

Hạ Vũ ranh mãnh đáp :

- Nếy mày biết rồi thì khỏi phải giới thiệu.

- Ê ! đâu có được . Tao khiếu nại.

Nhã Trường kêu lên khi Hạ Vũ và Đoan Hảo cùng ngồi xuống . Hạ Vũ nói :

- Nếu mày khiếu nại thì hỏi Thúc Linh.

Nãy giờ, Đoan Hảo vẫn chưa nói gì . Nàng đưa mắt nhìn chung quanh rồi hỏi Thúc Linh :

- Hai bác đâu hở Linh ?

- Ba ở bệnh viện , còn mẹ đi công việc rồi.

Hạ Vũ lên tiếng :

- Rủi cho Đoan Hảo , về thăm mà không có hai bác ở nhà.

Thúc Linh cười , nói :

- Thì hôm khác đến nữa . Không lẽ Đoan Hảo đi luôn sao ?

- Cũng tính đi luôn đấy.

Hạ Vũ nheo mắt , trả lời Thúc Linh thay cho Đoan Hảo . Thúc Linh hỏi vặn lại :

- Đi luôn mà sao lại còn đến đây ?

- Thì thăm Thúc Linh.

- Qúi hóa quá.

Đoan Hảo xen vào :

- Bác gái mới nhắc Thúc Linh đó.

Thúc Linh hỏi thăm :

- Bác khỏe chứ anh ?

- Khỏi nhiều . Mẹ anh bảo hôm nào rảnh , Thúc Linh ghé chơi.

- Được . Để hôm nào em ghé.

- Sẵn ghé chơi, Thúc Linh giúp anh một việc.

- Giúp anh việc gì ?

- Chuyện quan trọng sẽ nói sau.

Hạ Vũ trịnh trọng đáp rồi quay sang Nhã Trường , ranh mãnh :

- Hôm nay có Nhã Trường, ai dám xen vào thời gian quí báu của hai người.

Thúc Linh trề môi :

- Làm như tốt dữ.

Hạ Vũ hướng mắt về Đoan Hảo :

- Anh luôn tốt , hén Đoan Hảo ?

Thúc Linh giơ ngón tay, dứ dứ vào Hạ Vũ :

- Anh coi chừng đó.

- Coi chừng gì ?

- Để Đoan Hảo ghé đây một mình không được sao , bày đặt đưa rước kè kè vậy ?

- Người ta đi chơi cũng như hai người vậy.

- Thì ra hai ngươi đi chơi rồi mới ghé đây ?

Bị Thúc Linh hỏi , Hạ Vũ chưa nói gì , Đoan Hảo đỡ lời :

- Biết Linh có khách , tụi này đâu dám ghé sớm.

Nhã Trường xen vào :

-Tôi là người nhà , không phải khách đâu.

Đoan Hảo mỉm cười :

- Khỏi nói cũng biết anh là nhà thiết kế thời trang của Thúc Linh.

Bốn người nói chuyện thật vui . Lát sau, Hạ Vũ và Đoan Hảo ra về .Đến nhà, Chàng có việc phải đi ngay.

Đưa Đoan Hảo vào trong, chàng vui vẻ bảo :

- Thoải mái nhé . Mẹ anh chẳng phải là người hẹp hòi đâu.

Rồi chàng lại phóng xe vọt thẳng . Đoan Hảo chạm mặt với Trúc Mai ở phòng khách.

- Chị đi đâu mà giờ này mới về ? Trong lúc mẹ tôi cần chị lại chẳng thấy chị đâu hết.

Vẻ mặt Trúc Mai đanh lại , giọng điệu gắt gỏng của một bà chủ . Đoan Hảo biết tính Trúc Mai giống bà Thảo Trúc, thích tỏ uy quyền . Nàng hỏi khẽ :

- Bác cần gì tôi ?

- Uống sữa mà không có người pha.

Bà Thảo Trúc có thói quen uống sữa và ăn bánh ngọt lúc xế trưa . Đoan Hảo quên khuấy điều đó . Nàng nói theo suy nghĩ của mình :

- Có thể nhờ chị Tám pha sữa cho bác mà.

Trúc Mai liếc Đoan Hảo với đôi mắt sắc lẻm :

- Chăm sóc mẹ tôi là bổn phận của chị . Còn chị Tám có việc riêng của chị ấy.

Còn cô làm gì ? Làm con mà không pha cho mẹ ly sữa được hay sao ? Đoan Hảo ngán ngẫm khi nghĩ đến thân phận mình , một người giúp việc . Nhừng Đoan Hảo không phải là người giúp việc , cũng chẳng phải là y tá riêng , mà là người phục vụ cho một người bệnh . Nàng phải đáp ứng mọi yêu cầu của bệnh nhân khó tính . Khi nào bà bình phục , nàng được cho nghĩ việc.

Thấy Đoan Hảo còn đứng xớ rớ , Trúc Mai cau mày giục :

- Còn đứng đây làm gì nửa ? Chị lên phòng xem mẹ tôi cần gì.

Giọng Trúc Mai cứ như là ra lệnh . Đoan Hảo vừa i , vừa ấm ức trong lòng.

Bà Thảo Trúc đón nàng với bộ mặt nặng trịch :

- Tôi đã dặn rồi , sao cô đi lâu quá vậy ?

- Dạ , cháu cũng tính về sớm , nhưng...

Đoan Hảo không biết phải phân bua thế nào . Bà Thảo Trúc cắt ngang :

- Nhưng mãi vui chơi, nên quên chứ gì ?

Trách Hạ Vũ cũng không được . Chàng thích cùng Đoan Hảo đi chơi . Hai người ít khi có thời gian trò chuyện bên nhau . Thôi thì cứ mặc cho bà Thảo Trúc phàn nàn.

- Hạ Vũ đâu rồi ?

- Anh ấy đi làm rồi , thưa bác.

Bà Thảo Trúc hỏi tiếp :

- Hạ Vũ đưa cô đến nhà anh Bằng rồi đi ngay hả ?

Đoan Hảo không biết trả lời thế nào , nói thật thì không dám, mà nói dối cũng không xong.

- Có gặp Thúc Linh không ? Cô thấy hai đứa nó thế nào ?

Sao bà Thảo Trúc hỏi nhiều thế ? Đoan Hảo gật nhẹ và đáp cho bà yên tâm :

- Có Thúc Linh ở nhà đó bác.

- Nó có nói chừng nào qua đây thăm tôi không ?

- Thúc Linh nói sẽ qua, nhưng không nói cụ thể là ngày nào.

- Cũng được . Con nhỏ đó luôn bận rộn.

Chấm dứt những câu truy hỏi , bà Thảo Trúc lại phán :

- Cô pha nước cho tôi tắm đi . Muộn rồi đấy .


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 | Chương 15 | Chương 16 | Chương 17 | Chương 18 | Chương 19 | Chương 20 | Chương 21 | Chương 22 | Chương 23 | Chương 24 | Chương 25 | Chương 26 | Chương 27 | Chương kết |
 
 
Nguồn: vietlangdu.com

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z