Anh Đào rộ nở
Yến Quỳnh

 
Chương kết

Được về nhà , Hạ Vũ vô cùng thoải mái . Không như lúc ở bệnh viện , thật là một cực hình . Hằng ngày, Hạ Vũ phải đối diện với bốn bức tường vôi trắng toát đầy mùi thuốc.

Về nhà với gian phòng quen thuộc , Hạ Vũ thấy ấm áp dễ chịu hơn.

Điều may mắn và hạnh phúc cho Hạ Vũ là hai chân không bị liệt . Nhờ kiên trì tập luyện, Hạ Vũ đã chống nạn bước đi . Dù có khó khăn , nhưng tất cả sẽ đi qua.

Những ngày tập luyện thật gian khổ , Hạ Vũ rất ngao ngán . Nếu không có Đoan Hảo động viên , có lẽ Hạ Vũ đã bỏ cuộc.

Dù ở bệnh viện hay ở nhà Đoan Hảo đều vất vả vì Hạ Vũ . Không biết bà Thảo Trúc nghĩ sao , nhưng thái độ của bà đối với Đoan Hảo trước sau vẫn lạnh nhạt . Hạ Vũ biết thế , thường an ủi Đoan Hảo :

- Tính mẹ anh là thế , em biết rõ mà. Bà không nồng nhiệt với ai cả.

Đoan Hảo thiệt tình :

-Chỉ không nồng nhiệt với em thôi . Còn với ai , bà củng cởi mở.

Hạ Vũ cười vui :

- Thôi thì anh nồng nhiệt, cởi mở với em cũng được rồi.

- Mình anh không đủ.

Hạ Vũ nhìn Đoan Hảo với tia nhìn ấm áp :

- Em sợ mẹ không chứng giám hả ?

- Bà có thích em đâu mà chứng giám.

- Đừng lo , rồi có ngày mẹ sẽ thích em.

Giọng Đoan Hảo buồn buồn :

- Em sợ không có ngày đó.

- Em đừng bi quan ! Phải tin tưởng chớ.

Đoan Hảo thú nhận :

- Lần trước thì em có hy vọng , nhưng đã để lỡ mất.

Hạ Vũ thiết tha :

- Lỗi tại anh . Bây giờ anh sẽ đền bù cho em.

Đoan Hảo lắc đầu :

- Mẹ không đồng ý , anh chẳng làm gì được đâu.

Đôi mắt Hạ Vũ bỗng lóe lên tia sáng :

- Em lại bi quan rồi . TưởNg anh không làm gì được à ? Anh sẽ bắt chước anh Hoàng Lĩnh tự quyết định đời mình.

Đoan Hảo tò mò :

- Anh Hoàng Lĩnh làm sao ?

- Anh ấy quyết định cưới chị Quế Phương . Lúc đầu ba mẹ phản đối không chịu nhìn . Nhưng anh vẫn tận tụy làm việc cho ba . Rồi mọi xung đột đã qua , bây giờ mẹ cũng rất thân thiện với chị Quế Phương . Em thấy đó.

- Em thấy chị Quế Phương rất đôn hậu , dễ thương.

Hạ Vũ vuốt ve mái tóc Đoan Hảo :

- Em cũng vậy , rất đôn hậu dễ thương.

- Anh khen không có giá trị.

- Mẹ khen mới có giá trị phải không ? Được rồi , cứ chờ , mẹ sẽ khen em.

Đoan Hảo thực tế hơn :

- Mẹ sẽ không khen em mà khen Hà Châu . Anh quên mẹ đã dựng rào chắn giữa hai chúng ta sao ?

Hạ Vũ nhếch môi :

- Mười Hà Châu cũng chẳng ăn thua gì . Cô ta đâu có tình cảm gì với anh . Thấy anh thế này đã chạy dài rồi.

Không hiểu sao Đoan Hảo buột miệng nói :

- Khi nào anh bình phục , cô ta sẽ chạy đến.

- Mặc cô ta , anh chẳng bận tâm.

Quả đúng như lời tiên đoán của Đoan Hảo , Hà Châu lại đến . Vừa vào nhà gặp bà Thảo Trúc , Hà Châu xởi lởi :

- Nghe Trúc Mai nói anh Hạ Vũ đã khỏi , cháu vội đến thăm.

Bà Thảo Trúc gật nhẹ :

- Ơn trời , Hạ Vũ đã khỏi rồi cháu ạ . Cháu vào thăm nó đi.

Khi gặp Hạ Vũ , Hà Châu buột miệng :

- Nghe nói anh đã khỏi rồi , em vội đến thăm.

Hạ Vũ cau mày :

- Cám ơn . Nếu tôi chưa khỏi thì cô không đến chứ gì ?

Hà Châu giả lả :

- Anh này ! Người ta đến thăm , còn bầy đặt bắt bẻ.

Rồi Hà Châu chăm chú nhìn Hạ Vũ, hỏi thẳng :

- Chân anh đã lành hẳn chưa ? Anh đi đứng bình thường được chưa ? Em sợ chân anh bất động quá.

Hạ Vũ cũng thẳng thừng :

- Chẳng bình thường được đâu, mà khập khiễng với đôi nạng suốt đời đấy.

- Eo ôi !

Hà Châu kêu lên rồi nói với giọng tiếc rẻ :

- Thế mà Trúc Mai nói với em là anh đã lành lặn , đi đứng bình thường . Nay mai anh sẽ đi làm lại.

Tôi không bao giờ là người trong mộng của cô đâu . Hạ Vũ thầm nhủ và chỉ mong Hà Châu rời khỏi đây.

Quay sang Đoan Hảo , Hạ Vũ bảo :

- Đoan Hảo ! Lấy cặp nạng cho anh và đưa anh ra ngoài cho thoáng.

Thoáng thấy Hà Châu nhíu mày , Hạ Vũ bồi thêm với cô ta :

- Cô không thể nào chăm sóc một người bị tật như tôi được đâu.

Rồi Hạ Vũ vờ than khổ :

- Khi không lại bị tật không làm gì được . Kể cũng chán thật !

Hà Châu không nói gì vội cáo từ ra về . Hạ Vũ thở phào nhẹ nhõm , nói với Đoan Hảo :

- Cô ta chỉ biết đến bản thân mình , chỉ mong được người khác phục vụ , chứ không hề biết lo cho người khác đâu.

Đoan Hảo bộc bạch :

- Thấy Hà Châu đến là em cứ nơm nớp lo sợ . Thế nào rồi em củng phải rời khỏi nơi đây . Mẹ anh đã quyết chọn Hà Châu.

Hạ Vũ buông một câu khẳng định :

- Mẹ chọn cô ta, nhưng anh chọn em.

Đoan Hảo vẫn băn khoăn . Sự có mặt của Hà Châu khiến Đoan Hảo mơ hồn lo sợ . Lời bà Thảo Trúc là quyết định . Hạ Vũ có phản đối được không ? Biết Đoan Hảo có được may mắn như Quế Phương không ? Đoan Hảo tha thiết mong được ở bên Hạ Vũ , nhưng chăng lẽ đó chỉ là mong ước.

Giọng Đoan Hảo trầm hẳn xuống :

- Anh nói đâu bằn mẹ nói.

Hạ Vũ nhăn mày :

- Tức ghê . Không hiểu mẹ nghĩ sao mà chọn Hà Châu, trong khi Đoan Hảo rất dễ thương mà không thấy.

- Mẹ có cái lý của mẹ.

- Lý gì ? Giá như mẹ nghe được những lời của Hà Châu nói.

- Mẹ đã nghe Hà Châu nói rồi.

Cả Hạ Vũ và Đoan Hảo đều giật mình khi thấy bà Thảo Trúc xuất hiện ở cửa . Bà nhìn hai người , nói tiếp :

- Mẹ đã nhận ra Hà Châu rồi . Cô ta chỉ chuộng bề ngoài thôi , rất sợ khổ sở . Suốt mấy tháng trời chẳng thấy mặt , nghe tin Hạ Vũ bình phúc mới ló mặt đến . Rước ngữ ấy về chỉ chuốc họa cho mình thôi.

Nét mặt rạng rỡ , Hạ Vũ reo lên một cách sung sướng :

- Hoan hô mẹ . Thế là mẹ không bắt con lấy cô ta nữa.

Đưa mắt nình Hạ Vũ và Đoan Hảo một cách đằm thắm , bà Thảo Trúc vui vẻ đáp :

- Mẹ chỉ bắt con lấy người nào thật sự yêu con thôi.

Hạ Vũ cười bằng mắt :

- Thế mẹ có biết ai không ? Con chỉ cho mẹ nhé.

Bà Thảo Trúc hóm hỉnh :

- Khỏi . Ở ngay đây thôi . Mẹ đã thấy rồi , phải không Đoan Hảo ?

Hai má nóng bừng , Đoan Hảo nhìn bà Thảo Trúc và Hạ Vũ , trái tim như nhảy nhót reo vui . Hạnh phúc đã đến với Đoan Hảo ngọt ngào như trong mơ.

HẾT


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 | Chương 15 | Chương 16 | Chương 17 | Chương 18 | Chương 19 | Chương 20 | Chương 21 | Chương 22 | Chương 23 | Chương 24 | Chương 25 | Chương 26 | Chương 27 | Chương kết |
 
 
Nguồn: vietlangdu.com

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z