Ánh mắt đa tình
Hồng Kim

 
Chương 18

Từ công ty, Thái Tuấn cho xe chạy về hướng nhà Như Thủy . Đã hêt'' giờ học ở trường, sao giờ này chị em Thuy vẫn chưa về ? Chiếc khóa vô tình treo cứng ngắc trước cửa . Tuan chạy xe tới quán cafe gần đó . Chọn một bàn nhìn ra đường anh thả mình xuống ghế bố . Gọi ly cafe đá, anh chậm rãi hút thuốc . Khói thuốc lảng vảng bay quanh anh như một mành sương mỏng

- Mấy hôm nay, công ty anh gặp một số rắc rối, nên anh khong có thời gian dành cho mình . Lúc nào anh cũng là nguoi rời công ty sau cùng . Trở về nhà với thân hìng mệt rũ . Đến mức mẹ anh phải xót xa . Nhớ Thuy kinh khủng nhưng anh không dám phôn cho cô . Vì anh chưa hề nói với cô chuyện này . Thuy còn trẻ, tính bồng bột, háo thắng, vui buồn bất chợt . làm cô giận, có nước anh sô lô môt. mình suốt đời

- Xin lỗi ! Anh cho tôi ngồi chung đuoc không ?

- Đang miên man nghĩ về Thuy, Thái Tuấn giật mình, anh nghe g iọng nguoi vừa hỏi thật quen

- Ngước lên, Tuan suýt bật tiếng kêu, khi nhận ra Cao Cường . May anh kịp dừng lại . Cuong, hình như chưa biết anh . Chẳng tội gì nói cho anh ta biết điều còn bí mật !

- Thái Tuấn lịch sự:

Anh ngồi cho vui . Uống cafe môt. mình không phải dân ghiền cafe nhạc

- Cao Cường lại hỏi:

- Tôi hỏi hơi mạo muội . Phải anh đang có tâm sự ?

- Thái Tuấn lắc đầu:

- Tính tôi quen ngồi một mình, tìm sự yên tĩnh sau những giờ làm việc mêt. mõi

- Khuấy chậm ly cafe, một lúc lâu sau, Cao Cường tủm tỉm:

- Tôi nhìn anh quen lắm, không rõ đã gặp nhau ở đa6u ? Anh có khi nào ra Ha Noi không ?

- Công ty tôi có vài chi nhánh ngoài Ha NOi, Hai Phong, nên tôi cũng thi thoảng được bay ra đó . Anh làm việc ngoài Ha Noi à ?

- Cao Cường cuoi:

- Tôi làm việc ở phòng luật sư . Được nghỉ phép vào SG chơi . Vừa du lịch vừa tìm đất đứng

- Thái Tuấn vui vẻ:

- Luật sư à ? Bây giờ rất nhiều công ty tư nhân mọc lên . Vì thế, việc thuê mướn luật sư là nhu cầu hàng đầu của mỗi doanh nghiệp . Anh đã tìm đuoc nơi nào chưa ? Và anh có bà con ở đây không ?

- Cao Cường như vô tin`h:

- Tôi có nguoi quen là giám đốc chế tạo phục hồi động cơ các loại ô tô, xe cơ giới . Tôi đang nhờ bác ấy

- Thái Tuấn kêu lên:

- Phải ông Vũ Tấn Tài không ?

Cao Cường ngạc nhiên:

- Đúng ổng rồi, anh cũng biết bác Tài à ?

Thái Tuấn cuoi cuoi:

- Ông Tấn tài nổi tiếng xưa nay ở SG, nguoi trong giới kinh doanh, còn ai không biết tới ông chứ . Vợ bỏ, có hai đứa con, một trai, môt. gái, học giỏi cực . Cô con gái xinh như mộng

- Cao Cường vui vẻ:

- Thì ra đều là nguoi thân cả . Như Thủy, con gái bác Tài là vợ hứa hôn của tôi . Chúng tôi ngày trước tầng có nhiều kỷ niệm với nhau

- "Dúng là đồ luật sư giỏi võ miệng . Láo kinh khủng . Như Thủy nghe đuoc câu này, cô bé sẽ khong dễ dàng tha cho kẻ dám xúc phạm đến cổ . Nhiều kỷ niệm... "

- Anh cuoi gì vậy ?

Cao Cường ngạc nhiên nói:

- Thái Tuấn nhếch môi:

- À ! Tôi đang nghĩ đến cô vợ hứa hôn của ôgn đấy . Qủa là ông giỏi hơn trai SG . Con trai trong này bao nhiêu nguoi theo em bén gót . Vậy mà em chẳng chịu. Hay !

- Cao Cường khoái trá:

- Thế, trong số các chàng trai ấy, có ôgn anh không ?

- Thái Tuấn lơ lửng:

- Nếu tôi vẫn là kẻ trồng cây si trước cửa nhà nàng ? Anh dám đuổi tôi không ?

- Cao Cường tự tin:

- Chuyện này, cả Thuy và tôi đều khong thay đổi đuoc . Tháng sau đuoc ngày chúng tôi sẽ làm lễ đính hôn . Nguoi lớn quyết định, đâu vô đó cả rồi

- Thái Tuấn rên rỉ:

- Ôi chao ! Tôi... chả lẽ tôi không còn hy vọng ?

Không có Thuy, anh tìm cô khác . SG này hàng triệu triệu con gái đẹp

- Khong đuoc, tôi khong chịu thua anh đâu . Chưa đám cưới, Thuy vẫn còn quyền tự do lựa chọn . Tôi sẽ cố gắng chinh phục nàng

- Cao Cường cười đểu:

- Làm đuoc khong mà kêu to vậy ông anh . Tôi nghĩ, nếu ông anh có tài, có danh vọng như tôi . Dễ gì Như Thủy đã bỏ SG chịu làm dâu Ha Noi ? Tôi khong có ý định lập nghiệp lâu ngoài ấy, nên quyết định cưới THuy để tiến thân . Chứ thât. ra tôi cũng không yêu cô ấy . Hy vọng môt. ngày nào đó, anh ôm trong tay tình yêu của mình

- Thái Tuấn giận run . Anh chỉ muốn đấm vào măt. Cuong một đấm cho hả giận

- nghĩ đến cảnh Như Thủy ngồi nghe Cao Cường lải nhải, anh lại hậm hực . Nhưng vì cô, anh cố kìm cơn giận của mình

- Vừa lúc ấym anh nhìn thấy hai chị em Như Thủy chở nhau về

- Vì ngồi xoay lưng lại, Cuong không biết điều đó

Bình thản anh đứng lên trả tiền . không chờ tiền thối lại, anh nổ máy xe chạy đi . Vẫn còn nghe Cao Cường nói:

- Em tính luôn ly cà phê và thuốc của anh vào số tiền anh ấy tra?

- Nhún vai, Thái Tuấn thấy Cao Cường chẳng đáng đối thủ của mình

- Như Thủy tròn mắt, khi Tuan đứng trước măt. cô:

Ủa ! Anh Tuan ! Anh đi đâu vậy ?

- Thái Tuấn trầm ấm:

- Anh đến mời em đi ăn tối . Nhân tiện có câu chuyện muốn hỏi em

- Như Thủy bối rối trước ánh mắt nồng say của Tuan . Mấy hôm nay, không gặp anh, cô thấy nhớ anh quay quắt, đã hơn môt. lần định ghé công ty anh hỏi thăm, nhưng cô chưa quen kiểu tìm kiếm ở những nơi đông nguoi . Nên đành ghìm nỗi nhớ trong tim

- Thái Tuấn dịu dàng:

- Em sẽ đi với anh chứ ?

Như Thủy gât. đầu:

- Chờ em vài phút, em vào trong dặn Nhu Thạch

- Tuan vui vẻ:

- Hay rủ luôn thằng nhóc đi chung cho vui . Ăn một mình ở nhà, buồn lắm

- Như Thủy từ tốn:

- Để em hỏi Thạch coi sao

- Một lúc sau, TH.ach đi ra cùng Thuy, cậu vui vẻ:

- Em rất tiếc . Nhưgn không thể làm kỳ đà . Mấy hôm nay chị Hai em nóng nảy lắm . Anh đưa chị ấy đến nơi nào mát mẻ ấy

- Như Thủy lừ mắt:

- Nhóc con ! Coi chừng cái miệng lẽo mép, đàn ông nói nhiều con gái rất ghét đấy hiểu chưa . Chị mà kể tội em, Thanh Hằng nhéo em chêt'' luôn

- Nhu THạch nhún vai:

- Em đâu phải nguoi n hiều chuyện . Em chỉ nói dùm chị lời mở đầu khó nói thôi

- Như Thủy ngồi lên sau xe Tuan . Thât. tự nhiên, cô vòng tay ôm lấy eo anh, nghe Tuan cuoi nhỏ:

- Ôm anh chặt vào, kẻo đói bụng, anh chạy xe nhanh lắm đó

Như Thủy không vừa:

- Bây giờ em ứ sợ nữa, vì biêt'' anh đâu dại thí mạng em

- Tuấn cuoi thât. tươi, đưa tay kéo Như Thủy vào sát anh hơn

Thoágn cái, chiếc xe vụt qua mặt một chiếc xe ngược chiều . Như Thủy nhăn mặt:

- Tuan bóp mạnh tay Thuy:

- Em nhận ra ai không ?

Cao Cường hả anh ?

- Em không ân hận vì đã đi với anh chứ ?

Như Thủy dằn dỗi:

- Anh học kiểu xóc óc em chi vậy . Em đang ghét Cuong kinh khủng . phải gặp anh ta lúc này, em nghĩ em không con` là em nữa

- Thái Tuấn dịu dàng:

- Anh đùa em thôi . Chứ đời nào anh chịu thu Cao Cường . Em muốn ăn gì ? Cơm hay mì, phở đây ?

- Thuy ậm ừ:

- Em dang đói, ăn không bị trả tiền, gì cũng ăn đuoc tất

Em đáo để lắm

- Đâu phải bây giờ anh mới biết điều đó, đúng không nào

Dừng xe trước môt. quán ăn bình dân, Tuan sánh vai cùng Thuy vào trong, anh từ tốn:

- biết em ghét sự màu mè, phô trượng, nên anh đưa em đến đây . Hy vọng không khí những nơi này hợp với em

- Như Thủy vui vẻ:

- Cám ơn anh đã quan tâm . Em nói trước nha . Ăn vài món nhẹ thôi, đừng gọi bia cho em . Gọi nhiều món, ăn không hết, bỏ đi vừa phí vừa có tội

- Thái Tuấn cuoi nhẹ:

- Em qủa là có tính cách của con gái VN . Anh rât'' sung sướng vì đã được em yêu

- Nhìn anh, Như Thủy bật cuoi khúc khích:

- Em không thích đuoc lên mây xanh đâu . Té gẫy cổ mất

Như Thủy cong môi:

- Thủy có giấy báo trúng tuyển đại học rồi, không còn là cô bé nữa đâu anh giám đốc

- Thái Tuấn vẻ tiếc rẻ:

- Ôi chao ! Có chuyện động trời đó ư ? Như Thế là Thái Tuấn bị mất thêm môt. khách hàng xịn . Chán ghê . Thủy này , em đậu trường nào vậy ?

- Như Thủy cắn môi:

- Em và Thanh Trà đậu chung kinh tế . Riêng em thêm trường đại học khoa học tự nhiên - xã hội

Thái Tuấn kêu lên:

- Tuyệt vời . Nhưng em có ý định theo học cả hai trường khôn g?

- Em thích học bên khoa học tự nhiên hơn . Nhưng mọi nguoi trong gia đình đều muốn em học kinh tế, đành tuân thu?

- Tuan thích thú:

- Coi như em chuẩn bị cho tương lai tụi mình có sự kết hợp hòa đồng . Em đúng mẫu nguoi anh đã chọn

- Thuy kênh mặt:

- Cho anh biêt'', Thuy không phảI loại nguoi dễ dàng chịu sự điều khiển ép buộc của ai đâu đó . Anh đừng mong

- Anh sẽ chờ đợi . Sự chờ đợi chắc chắn sẽ cho anh đuoc kết qủa tuyêt. vời nhất

- Thuy cong môi:

- Anh có vẻ tự tin qúa đấy

Trong công việc, biết nguoi biết ta mới chiến thắng, em ạ.

Còn .. tình yêu ?

- Lòng tin tuyêt. đối với nhau

Nhưng...

- Câu nói chưa dứt, Thuy chợt im bặt . Vì một cô gái ăn mặc rất mô đen, đang xăm xăm tiến về bàn cô ngồi , Sau lưng cô ta một anh chàng khá bảnh bao, lọt lọt theo sau

- Anh Tuan ! Không ngờ ông giám đốc một công ty tiếng tăm, lại chịu ghé quán ăn bình dân này . Chào cô

- Cô gái nói thật khiêu khích Tuan, rồi quay sang buông câu chào Như Thủy

- Thái Tuấn cau mày:

- Thế còn em ? Sự hiện diện của em ở những nơi này mới đáng ngạc nhiên đấy Vân Phượng . Đàn ông tụi anh ít mày mè, thích đâu ghé đó à

- Vân Phượng cong môi:

- Anh hay thật, tan việc không về nhà để bác cứ lo lắng mãi . Giới thiệu cô bé cho em làm quen đi

- Thái Tuấn nhếch môi:

- Tốt nhất em nên về bàn mình . Kẻo anh chàng vệ sĩ của em nổi giận, anh phải lãnh đủ mọi phiền phức . Chuyện gia đình anh, không cần em phải nói đâu

- Vân Phượng không vừa:

- Hắn chẳng là gì của em cả . Buồn thì cặp cho có bạn để đi ăn, đi nhảy . Bây giờ gặp đuoc anh, em cho hắn bai

- Thái Tuấn lạnh băng:

- Em nói năng phải cẩn trọng đừng để nguoi ta coi thường mình . Rất tiếc, anh đã có bạn, tụi anh có việc gấp phải đi

- Vân Phượng Tức tối:

- Anh không đuoc dối xử với em như vậy . Mẹ anh sẽ không tha thứ cho anh đâu

- Anh tự biết lo cho cuộc sống của mình . Vì anh lớn rất lâu rồi . Chào em, chúng ta về thôi

Kéo tay Như Thủy thât. di u dàng, anh ân cần:

- Chúng ta đi dạo ngoài xa lộ nha em

- Như Thủy áy náy:

- Anh à, hay chúng ta cứ ngồi đây . Để chị ấy buồn, em khó xử qúa

- Tuan cương quyết:

- Em đừng ủy mị như thế Thuy ạ . Không có chúng ta, Vân Phượng vẫn có nguoi dẫn đi ăn, đi chơi . Em không biết Phuong có giá thế nào đâu

- Vân Phượng cay cú:

nếu đổi được cái mã tiểu thư khuê các của mình chỉ để đuoc anh nâng niu ân cần . Phuong bất kể giá phải tra?

- Tuan nhún vai:

- Sẽ có dịp tôi mời em một bữa thật ra trò . Bây giờ, thì xin lỗi nha

Bằng động tác dứt khoát . ANh choàng tay qua vai Như Thủy, dìu ra ngoài . Dẫu không quen, Thuy cũng phải c hịu đựng . Cô không thể làm mất mặt anh trước cô gái kênh kiệu này ! Gât. đầu thay lời chào Vân Phượng, Như Thủy ngẩng cao đầu bưỚc đi

- Dọc đường, Như Thủy hỏi Tuan:

- Cô ấy có vẻ rất đuoc lòng mẹ anh, đúng không ?

Tuan nheo mắt:

- Đúng hay sai, đâu ăn nhằm gì tới tụi mình . Em không cần phải nghĩ nhiều về Vân Phượng

- Mẹ anh sống ở SG hay nơi khác ?

Ở đây, trong môt. biêt. thự kín cổng cao tường . Kín như những suy nghĩ của bà về đạo đức, phẩm hạnh môt. con nguoi

- Còn ba anh ?

Ba tôi mất lâu rồi

- Thuy xin lỗi đã gợi lại nỗi buồn của anh

TrưỚc sau gì Thuy cũng phải biết, khi chúng ta coi nhau trên tình bạn

- Như Thủy dè dặt:

- Mẹ anh, chắc khó tính lắm

- Thái Tuấn chậm rãi:

Nói cho đúng, mẹ anh là nguoi phụ nữ dễ tính nhất . Có điều, dạo này mẹ hay độc đoán, thích mọi việc đều phải theo ý mình

- Như Thủy kêu khẽ:

- Hình như đó là tâm lý chung của tất cả mọi nguoi khi bước qua ngưỠng cửa tuổi bốn mươi . Anh có nhiều anh chị em không ?

- Thái Tuấn lắc đầu:

- Chỉ một mình anh

Như Thủy chắc lưỡi:

- Nhà ít nguoi, đôi khi cũng tạo cho không khí gia đình nặng nề, vắng vẻ . Gia đình em cũng buồn lắm, nhưng chẳng có cách gì kéo cuộc sống trở lại

- Thái Tuấn do dự:

- Em vẫn còn mẹ, đúng không ?

Dạ ! Nhưng từ lâu, mẹ như không còn tồn tại trong cuộc đời chị em em

- Xin lỗi anh hơi tò mò . Bây giờ mẹ em ở đâu ?

Em khong biết . Tự nhiên mẹ em bỏ nhà đi biệt, đuoc hơn tuần sau ba bị dính vô vụ buôn lậu hàng qua biên giới . Từ đó tới giờ, tụi em không hề có tin của me.

- Tuan kên lên:

- Nghĩa là mẹ em cũng mới ra đi ?

- Chính xác là đuoc hơn bảy tháng

- Ba em khong tìm mẹ em sao ?

Nguoi cố tình ra đi, nguoi phía sau mò mẫm tìm, theo anh có kết qủa không ?

- Tuan thở dài:

- Rốt cuộc gia đình nào cũng có n hững uẩn khúc riêng . Chúng ta là con, đôi khi phải gánh chịu hậu qủa

- Khi Tuan đưa Như Thủy về, Thành phố đã bắt đầu vào đêm

Dừng xe đầu hẻm, Thuy nhât'' định không để anh theo tận vào nhà

- Ánh trăng đầu tháng treo lơ lửng tít trên bầu trời cao, xuyên qua những tán lá cùng cao tít tắp phía trên các dãy nhà lầu . Như Thủy bối rối khi bắt gặp ánh mắt đắm say, nóng rực của Thái Tuấn nhìn cô . Nâng cằm cô lên, anh dịu dàng:

- Như Thủy, hãy đồng ý là dòng nuoc trong lành chảy qua đời anh . Gội rửa dùm anh c hút vết nhơ lấn cấn bám nơi da thịt nghe em

- Thuy cuống quít giấu vội mắt mình vào vai TUan . Đời nào anh chịu để mất đi khoảnh khắc yêu thương đó

- Anh yêu em quá . Thủy ơi

- Nụ hôn ngọt ngào trượt trên bờ môi đang hé ra nũng nịu . Đắm say làm sao !


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 | Chương 11 | Chương 12 | Chương 13 | Chương 14 | Chương 15 | Chương 16 | Chương 17 | Chương 18 | Chương 19 | Chương 20 | Chương 21 | Chương 22 | Chương 23 | Chương 24 | Chương 25 | Chương 26 | Chương kết |
 
 
Nguồn: vietsuper.net

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z