Ba lô màu xanh
Nguyễn Nhật Ánh

 
Chương 4:

Quý ròm vừa dọ dẫm vừa hỏi cầm chừng:
- Ðã một trăm bước chưa vậy?
- Bộ nãy giờ mày không đếm sao? - Tiểu Long lẽo đẽo phía sau ngạc nhiên hỏi lại.
- Tao đếm đến sáu chục, sau đó mải nghĩ ngợi đâu đâu tao lại quên béng đi mất!
- Tụi mình mới đi được khoảng tám chục bước à! Còn hai chục bước nữa!
Tiểu Long vừa đáp vừa nhìn dáo dác. Ði thêm một quãng, nó đứng lại, nói:
- Tới rồi! Nhất định là ở đây!
Nhỏ Hạnh ngạc nhiên:
- Long bảo cái gì nhất định ở đây?
- Làm sao tôi biết được! Nhưng khi đã rẽ trái một trăm bước hẳn phải có một cái gì đó chứ? - Tiểu Long đáp, mắt vẫn không ngừng láo liên dò xét.
Nhỏ Hạnh và Qúy ròm cũng căng mắt nhìn ra bốn phía. Bài thơ của nhóm Hải Âu chỉ dặn rẽ trái một trăm bước, ngoài ra không hướng dẫn thêm gì khác nên bọn Qúy ròm chẳng biết phải tìm kiếm hay chờ đợi điều gì. Qúy ròm trong ngang ngó ngửa một hồi, giọng bắt đầu cáu kỉnh:
- Bọn họ nói khơi khơi như thế, bố ai biết rẽ trái để làm gì!
Nhỏ Hạnh động viên bạn:
- Thế nào mình cũng phát hiện được một dấu hiệu đặc biệt nào đó!
Qúy ròm nhún vai:
- Tôi chẳng thấy có gì đặc biệt cả!
Tiểu Long nhanh nhẹn tán thành:
- Ừ, tôi nhìn cả buổi cũng chẳng thấy bài thơ nào trên vách! Chỉ có mỗi tấm bảng quảng cáo thôi!
- Tấm bảng quảng cáo nào? - Qúy ròm ngớ người ra - Tấm bảng treo ở đâu sao tao không thấy?
Tiểu Long chỉ tay vào một cây to bên đường:
- Tấm bảng treo đằng kia kìa! Hình như tấm bảng này quảng cáo cho một công ty nước ngoài nào đấy!
Ðến lúc này Qúy ròm và nhỏ Hạnh mới nhìn thấy tấm bảng quảng cáo Tiểu Long chỉ. Thân cây nằm bên hông một căn nhà gạch cũ kỹ, tấm bảng bị khuất một nửa sau bức vách nên Qúy ròm và nhỏ Hạnh không để ý. Bảng quảng cáo ghi bằng tiếng Anh, có lẽ quảng cáo cho một công ty nước ngoài nào thật. Qúy ròm liếc nhỏ Hạnh:
- Lại xem không?
- Ừ, mình lại xem thử đi! Hạnh thấy nghi nghi thế nào!
- Nghi chuyện gì?
- Chẳng ai lại treo tấm bảng ở một nơi vắng vẻ như thế này! Người ta thường treo bảng quảng cáo ở chỗ có đông người qua lại kìa!
Câu nói của nhỏ Hạnh khiến Qúy ròm nôn nóng chạy vọt lên trước. Tấm bảng quảng cáo màu trắng có đường viền vàng. Ðập vào mắt Qúy ròm là ba chữ lớn kẻ bằng sơn xanh: “Where is he?”
“Where is he?” là cái quái qủy gì vậy kìa? Qúy ròm lẩm bẩm trong miệng và quay sang nhỏ Hạnh:
- Hạnh có nghe ba chữ này bao giờ chưa?
- Chưa! - Nhỏ Hạnh đưa tay vỗ vỗ trán - Chẳng lẽ có một công ty hoặc một sản phẩm nào có tên như vậy?
- Không có đâu! - Tiểu Long vọt miệng - Tôi thường xem quảng cáo trên ti-vi nhưng cái nhãn hiệu “Where is he?” này tôi chưa từng nghe qua lần nào!
Qúy ròm nhíu mày:
- Nhưng chẳng ai lại đặt tên cho công ty hoặc sản phẩm “Ông ở đâu?” cả! Câu này may ra chỉ có ở trong chương trình “Tìm người lạc” kiểu như “Ông ở đâu? Về gấp! Cả nhà đang mong tin. Vợ con sẵn sàng tha thứ!” thôi!
Qúy ròm nhại giọng phát thanh viên trên ti-vi làm một tràng khiến Tiểu Long cười rũ rượi. Nhỏ Hạnh chúm chím:
- Câu của Qúy vừa rồi thiếu mật một đoạn.
- Thiếu một đoạn?
- Ừ! - Nhỏ Hạnh láu lỉnh - Câu đầy đủ lẽ ra phải như thế này: “Ông ở đâu? Về gấp! Cả nhà đang mong tin. Vợ con sẵn sàng tha thứ...tội làm mất ba lô của ông!”
Tiểu Long vừa ngưng cười, nghe nhỏ Hạnh nói vậy nó lại ôm bụng cười tiếp, cười chảy cả nước mắt nước mũi. Bị nhỏ Hạnh chơi một vố đau điếng, Qúy ròm cau mày tính làm mặt giận nhưng cuối cùng không nhịn được, nó đành phì cười theo Tiểu Long.
- Hay! Hay! - Vừa cười Qúy ròm vừa gật gù - Ðã thế thì tôi khỏi truy tìm chiếc ba lô luôn! Ðể Hạnh và Tiểu Long muốn làm gì thì làm!
- Thôi mà, cho xin đi! - Nhỏ Hạnh níu tay Qúy ròm- Mới giỡn có chút xíu...
- A! - Nhỏ Hạnh chưa kịp năn nỉ hết câu đã bị tiếng reo của Tiểu Long làm cho ngưng bặt - Còn một hàng chữ phía trên nữa! Mấy bạn đọc thử xem nó nói gì kìa!
Vừa nói Tiểu Long vừa chỉ tay lên bảng quảng cáo. Qủa nhiên phía ter^n ba chữ “Where is he?” to tướng kia còn có thêm một hàng chữ li ti nữa. Khi nãy, mải lo khám phá cái “nhãn hiệu” “Where is he?” kỳ lạ kia nên Qúy ròm và nhỏ Hạnh chưa kịp nhìn đến hàng chữ nhỏ xíu phía trên. Bây giờ nghe Tiểu Long nhắc nhở, cả hai liền bước sát lại chỗ thân cây, kiễng chân trố mắt đọc. Biết trình độ tiếng Anh của mình còn kém, sau khi hăng hái “báo động”, Tiểu Long lui lại đứng thập thò phía sau chờ hai bạn “nghiên cứu”. Hàng chữ nhỏ phía trên cũng viết bằng tiếng Anh: “He asks you when you are not ready and doesn’t ask you when you are ready”. Nhỏ Hạnh không hổ danh là “pho từ điển sống”. Trong khi Qúy ròm còn đang mò mẫm từng chữ, nó đã lưu loát dịch ngay:
- “Ông ấy hỏi bạn khi bạn chưa sẵn sàng còn khi bạn đã sẵn sàng thì ông ấy lại không hỏi”!
Tiểu Long liếm mối:
- Ông ấy là ông nào vậy?
- Làm sao Hạnh biết được! Ðây chắc là một câu đố!
Qúy ròm thở dài:
- Ừ, đây là câu đố của nhóm Hải Âu dành cho tụi mình chứ chả phải là bảng quảng cáo gì sất!
- Ðố tiếng Việt không đố tự dưng lại đố bằng tiếng Anh!
Nghe Tiểu Long làu bàu, Qúy ròm nheo nheo mắt:
- Mày quên rằng nhóm hướng dẫn tham quan Hải Âu này tập hợp khá nhiều sinh viên khoa ngoại ngữ hay sao!
Tiểu Long quẹt mũi, bần thần:
- Nhưng đố vậy làm sao tụi mình giải được! Có trời mới biết ông ấy là ông nào!
Nhỏ Hạnh mỉm cười:
- Thì ông nào hỏi mình khi mình chưa sẵn sàng còn khi mình đã sẵn sàng thì ổng không chịu hỏi ấy!
Nhỏ Hạnh nói vừa dứt câu, Qúy ròm liền reo lên:
- A, tôi biết ông ấy là ông nào rồi!
Nhỏ Hạnh và Tiểu Long lập tức nín thở:
- Ông nào vậy?
Qúy ròm cười toe:
- Ông Tiểu Long chứ ông nào!
- Dẹp mày đi! - Tiểu Long nhăn nhó - Tao hỏi thật mà mày cứ cà rỡn!
- Tao cà rỡn hồi nào! - Qúy ròm làm mặt tỉnh - Chỉ có mày mới mắc cái tật “hỏi han không đúng lúc” chứ còn ai!
Tiểu Long khịt mũi:
- Nhưng dù có mắc cái tật đó tao cũng không thể là “ông ấy” trong câu đố này được!
Qúy ròm nheo mắt:
- Thế theo mày, ông ấy là ai?
Qúy ròm hỏi một câu qúa xá khó. Nó nghĩ chưa ra, nhỏ Hạnh cũng nghĩ chưa ra, Tiểu Long chưa uống thuốc tiên làm sao nghĩ ra được. Vì vậy, Tiểu Long cứ bứt tai:
- Ai nhỉ? Ai mà lại hỏi mình lúc mình chưa sẵn sàng, lạ thật!
Qúy ròm tủm tỉm:
- Hay là ba mày?
Tiểu Long thật thà:
- Ba tao đi làm suốt ngày, tối về mệt, ăn cơm xong là ba tao đi nằm ngay nên ít có thì giờ hỏi chuyện tao lắm! Thỉnh thoảng ba tao có hỏi thì tao vẫn trả lời được.
- Hay là anh Tuấn anh Tú mày?
- Ðối với anh Tuấn anh Tú, tao chả có gì gọi là không sẵn sàng cả! Chỉ có thầy Hiếu hỏi bài thì tao mới lo lắng thôi, nhưng dạo này tao học toán cũng kha khá nên bớt sợ rồi!
- Long nói sao? - Nhỏ Hạnh giật mình buột miệng - Long chỉ sợ thầy Hiếu thôi ư?
Tiểu Long chưa kịp đáp thì Qúy ròm đã hét ầm:
- Thế thì đúng rồi! Người hỏi mình khi mình chưa sẵn sàng và không thèm hỏi khi mình đã sẵn sàng chính là thầy giáo!
- Thầy giáo? - Tiểu Long ngẩn tò te - Sao lại là thầy giáo được?
- Chứ gì nữa! - Qúy ròm huơ tay - Mày nhớ lại xem, có phải hễ hôm nào thầy kêu mày lên trả bài thì thường rơi đúng vào hôm mày không thuộc, còn hôm nào mày thuộc bài vanh vách và ngóc cổ ngồi chờ thì thầy lại chẳng chịu gọi đến tên mày hay không?
Qúy ròm nói đúng qúa xá, Tiểu Long đành khụt khịt mũi:
- Ờ, ờ, qủa đúng như thế thật!
Rồi nó ngơ ngác hỏi:
- Nhưng nếu “ông ấy” trong câu đố này đúng là thầy giáo thì sao?
- Thì trả lời tiếp câu “Where is he?” chứ là sao! - Nhỏ Hạnh mỉm cười đáp.
- “Ông ấy ở đâu?” - Tiểu Long quẹt mũi - Làm sao mình biết ông ấy ở đâu được?
- Sao lại không được? - Qúy ròm nhún vai - Thầy giáo chỉ ở một nơi thôi!
- Nơi nào?
Qúy ròm gọn lỏn:
- Trường học!
Tiểu Long vẫn chẳng thấy đầu óc sáng lên chút nào. Nó tiếp tục hành hạ cái mũi:
- Trường học thì sao?
Nhỏ Hạnh cười khúc khích:
- Long cứ “thì sao, thì sao” hoài! Thì tìm xem quanh đây có cái trường học nào không chứ là sao!
Nghe nhỏ Hạnh nói vậy, Tiểu Long bất giác đưa mắt nhìn quanh.
- Khỏi tìm! Chả có trường học nào trong con hẻm vắng vẻ này đâu! - Qúy ròm vừa nói vừa kéo tay bạn - Ra ngoài kia đi!
Ba đứa lục tục tuôn ra khỏi hẻm. Qủa nhiên vừa ra đến đường lộ, Tiểu Long đã phát hiện ngay mục tiêu. Chếch bên kia đường, một ngôi trường nhỏ lặng lẽ nấp mình sau tán cây điệp um tùm.


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương 10 |
 
 
Nguồn: vantuyen.com

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z