Phượng trắng
Nguyễn Đình Bổn

 
Chương 5:

Huấn bước vô căn nhà mà chính tay mình cùng góp một phần , dù nhỏ , để sửa chữa và xây dựng lại . Căn nhà mà mới tuần trước đây thôi khi xong việc Huấn

vẫn còn nghĩ là mình sẽ chẳng bao giờ còn trở lại . Thế mà . ..

Bạch Phượng đã đứng đón bạn ở cửa và cười rất tươi :

- Tưởng là Huấn dỏm chứ ! Thấy chú Ba chở Huấn lại Phượng mừng ghê !

Huấn cũng cười ngượng nghịu với Phượng , nhưng nó lại nghĩ thầm : không biết người đàn bà ưa la mắng trong nhừng ngày mình đến làm ở đây hôm nay đi đâu vắng ? Theo lời Thiện kể hôm đó thì Phượng là con lớn của chú Chín và bị người dì ghẻ "không ưa" . Không biết lời Thiện kể có đúng không ? ? ?

- Huấn không . . . nhậu sao ?- Bạch Phượng thân thiết và bạo dạn trêu nó.

- Mình chưa . . . đến tuổi mà !

- Huấn cũng đùa lại . Nó chợt nhận xét thầm rằng cũng như lần trước , cô bạn mới này luôn biết cách để làm người đối diện với mình tự nhiên hơn.

- Vô đây Huấn !- Phượng chí vào phòng khách - Huấn ngồi đây đi ! Mình lấy nước uống !

Phòng khách đã được trang hoàng lại khá đẹp . Huấn ngồi trên ghế salon , mắt làm như đang ngắm bứt tranh vẽ cảnh núi non đang treo trên tường , nhưng không hiểu sao tâm trí vẫn nghĩ về người đàn bà ưa la mắng trước đây ? Bạch Phượng đã mai hai lon coca ra , đặt trên bàn và ngồi xuống chiếc ghế đối diện . Lần đầu tiên trong đời , Huấn ngồi như vậy với một cô gái nên nó lúng túng thấy rõ trong khi Bạch Phượng vẫn tự nhiên . Cô cười vẻ dí dỏm :

- Huấn định "xù" không đến phải không ?

- Đâu có , nhưng mình . . . bận lắm !

- Bận học hả ?

Thấy Huấn im lặng , nhìn tránh đi nơi khác , Phượng lại tiếp tục :

- Hèn gì cả tổ ai cũng mong Huấn khi thấy Huấn không đến trường . Vậy mà lúc đó Phượng đâu biết Huấn là ai !

- Giờ biết rồi Phượng . ..

- Thì Phượng còn cảm thấy tự hào vì mình đang ở trong một căn nhà có tay Huấn xây lên chớ sao !

Quả là con nhỏ lanh thiệt !

- Nhưng sao tên của Phượng lại là Bạch Phượng ?

Bỗng dưng Huấn buột miệng hỏi ra cái điều mà cả cậu và mấy thằng bạn đều hơi thắc mắc . Bạch Phượng cười , mắt cô lấp lánh :

- Thì có sao đâu ? Thì cũng như tên Bạch Ngọc của tổ mình vậy thôi !

- Khác chớ ! Huấn chưa bao giờ nhìn thấy Phượng màu trắng , chỉ có phượng hồng thôi !

- Huấn có chắc là Phượng chỉ màu hồng ? - Bạch Phượng vừa đẩy ly coca qua phía Huấn vừa hỏi.

- Mình chỉ thấy có phượng hồng . Nghe người ta nói , trên Đà Lạt có cây phượng hoa màu tím nhưng chẳng có ai từng thấy hoa phượng trắng hết !

Phượng cười , làm ra vẻ bí ẩn :

- Vậy mà có phượng trắng đó !bây giờ đã vào học rồi . Đến hè Huấn sẽ hiểu !

- Hè ?

- Ừ , lúc đó tụi mình sắp rời trường . Phượng sẽ chỉ cho Huấn một hoa phượng trắng !

- Trường của mình chỉ có phượng hồng thôi . Huấn đã học ở đây từ lớp sáu mà !

- Vậy thì có lẽ Phượng phải về Nha Trang hái ra cho Huấn , Huấn chịu hông ?

Bỗng dưng Huấn cảm thấy nó với Phượng đã thành ra thân lắm . Trong một thoáng , nó quên đi cái khoảng cách giữa hai gia đình , quên đi mình đang ngồi giữa một phòng khách san trọng , trên nệm ghế salon êm ái và uống coca . Trong lòng đứa con trai mới lớn bỗng rung lên những xao động , dịu dàng . Có một điều gì đó rất lạ lùng , rất êm ái , anh ánh lên từ trong mắt Phượng và ngân nga trong lòng Huấn.

Thấy bạn bỗng dưng im lặng và cứ nhìn mình đăm đăm , Bạch Phượng mắc cỡ :

- Sao nhìn Phượng nhiều như vậy ? Bộ Huấn không tin là có phương màu trắng sao ?

- Tin ! Và Huấn ước gì mình được đến Nha Trang với Phượng để được nhìn những trùm phượng màu trắng ấy !

Phượng bỗng cười khúc khích :

- Không có " những chùm" cho Huấn ngắm đâu . Nhưng Phượng thì rất thích có một lần nào Huấn sẽ về quê Phượng.

- Nha Trang chắc là đẹp lắm ?

- Phượng không biết , bởi ai mà không cho rằng quê mình đẹp nhất . Nhưng về đây Phượng nhớ biển lắm . Ngoài ấy , nhà gần biển nên sáng nào Phượng cũng đi tắm biển !

- Huấn chưa một lần thấy biển !- Huấn thành thực.

Bạch Phượng bỗng buồn buồn , mắt nhìn ra ngoài cửa sổ . Thốt nhiên , Huâ"n chợt nhớ ra một điều :

- Hình như Phượnh thích quét vôi tường màu xanh dương ?

Đôi mắt Phượng mở lớn :

- Sao Huấn biết ?

- Hôm quét vôi tường , chú Chín dặn mà . Chú Chín còn nói ổng cưng Phượng nhất !

Cậu bịa ra câu sao cốt ý để làm vui cô bạn gái , nhưng thật bất ngờ , Phượng bỗng buồn hẳn . Đôi mắt mới vừa rồi ánh lên những nét tinh nghịch giờ tối lại như đang rơi vào một vùng hoài niệm.

Phượng chuyển câu chuyện :

- Tổ mình sẽ học tổ vào những ngày nào trong tuần ?

- Năm ngoái thì chiều thứ năm !

- Tại nhà Huấn ?

- Ừ . Nhưng năm nay , dù tổ học tập vẫn như cũ nhưng không hiểu các bạn còn giữ lịch học năm ngoái hay không ? Ngày mai chúng ta sẽ bàn lại.

. . . .Thế nhưng , lần học tổ đầu tiên đó Bạch Phượng đã không đến , dù rằng cả tổ đã đồng ý với nhau là sẽ cùng họp nhau tại nhà Huấn vào chiều thứ năm đễ giải một bài tập khó và góp ý vào các môn học.

- Hay là Bạch Phượng không biết nhà mày . Mày có chỉ nó rõ ràng không ?

Trường hỏi Huấn khi so với giờ hẹn họp tổ , Phượng đã trễ hơn nửa tiếng đồng hồ.

- Có mà ! mới trưa nay tao còn chỉ rõ - Huấn trả lời và nhìn qua Ngọc :

- Sao Ngọc không rủ Phượng với ? Phượng mới đến sợ không biết rành đường !

- Tui có đi ngang . Nhưng nhà nó . . . . kín cổng cao tường lắm ! Hổng dám kêu !

Câu trả lời của Ngọc làm chạnh lòng đứa con trai nhạy cảm như Huấn . Nó bỗng nhớ đến căn phòng khách sang trọng và dù không muốn cũng thầm so sánh căn nhà đơn sơ của mình . Vì sao Bạch Phượng không đến ? Người ta vẫn thường cho rằng những người tiểu thư con nhà giàu như vậy tính nết thường đỏng đảnh ? Nhưng rõ rành vơ đũa cả nắm là không phải . Những bạn bè của Huấn như Hoa chẳng hạn , nhà cũng giàu nhưng có đỏng đảnh bao giờ đâu ? Và riêng Phượng , dù chỉ mới quen Huấn cũng kịp nhận xét rằng Phượng rất hoà đồng . Buổi nói chuyện tại nhà đủ chứng minh điều nhận xét đó . Ngoài ra cũng chính Phượng là người đề nghị học tổ trước hết kia mà ! ?

- Huấn đả đến nhà Phượng rồi hả - Hoa bỗng hỏi và khi thấy Huấn gật đầu , con nhỏ tiếp luôn :

- Vậy thì Huấn đến kêu Phượng đi ! Hoa cho mượn xe.

Ba đứa con trai nhìn nhau . Minh cười hì hì cố tình giải toa? cái không khí bắt đầu căn thẳng :

- Thôi ! Phượng không đến thì mình bắt đầu học . Có lẽ Phượng bận một điều gì đó !

Nhưng buổi học đầu tiên đó thành ra gượng gạo . Cả năm đứa chỉ giải được vài bài tập lý rồi Hoa kêu lên nhức đầu và rủ Ngọc về . Chỉ còn lại ba đứa con trai Huấn nhìn Trường :

- Ai kêu mày bép xép , hả ?

- Tại nhỏ Ngọc nó truy tao chớ bộ ! Tụi con gái nhạy cảm lắm !

- Mày nói vậy nghĩa là sao ?

- "Thế nghĩa là ghen quá mất rồi !" - Thắng ngâm nga thơ Nguyễn Bính.

- Ôi , tội nghiệp các nàng . Sao không thương dùm cái thân này mà lại thương một anh chàng . . . công nhân xây dựng ! ! !

Rồi nó làm bộ nghiêm :

- Mày sợ con Hoa buồn hả ? thôi , tụi nó về hết rồi . Kể cho tao với thằng Minh nghe mày với nhỏ Phượng tâm tình điều gì trong cả một buổi chiều chủ nhật vừa rồi nghe coi ?

Trường vừa nói vừa nhịp chân chọc quê Huấn . Nó xúi thêm thằng Minh :

- Ê , Minh . Nhỏ Ngọc với nhỏ Hoa về rồi , mày với tao đến nhà Bạch Phượng đi !

- Chi vậy ?

- Thì nói thằng Huấn nhắn nó . Tao bảo đảm là trăm phần trăm là con Phượng sẽ đến ngay lậy tức dù nàng đang nhức đầu hay sổ mũi gi cũng vậy . Lúc đó tao với mày sẽ rút dù . . . ..

- Xạo ! - Huấn đạp nó một cái nhưng thằng Trường vẫn tiếp tục ca :

- Thiệt chớ xạo gì . Tao tôn mày làm sư phụ rồi Huấn ơi . Mày biết , nếu nàng PT đến vào giờ này rồi tao với thằng Minh rút dù đi đâu không ?

- Đi đâu ?

- Tụi tao sẽ đến nhà thằng Việt , thằng Lâm . . . kêu mấy thằng lại nhà mày cho nó chống mắt lên xem tài nghệ siêu quần của sư . . . phò !

- Mày mới là tài . Tài . . . địa !

Tán dóc một hồi , tụi nó lại lôi các quyển bài tập , bộ đề thi đại học dầy cộm ra . Vẫn cái miệng tía lia của Trường :

- Tụi con gái một trăm đứa hết một trăm lẻ một nàng lười . Con nhỏ mới thì ở nhà ngủ ngày . Hai bà chị của tụi mình thì mới giải vài bài tập đã đi ăn hàng . Kệ tụi nó !

Thế nào cuối năm nay cũng có đứa . . . đậu cành mềm ! Ta nhất định sẽ ghi tên thi đại học luật , thằng Minh khoái nghành Y , còn mày học nghành nào ?

- Nó sẽ thi vào đại học xây dựng !

- Và đại học Thủy Sản Nha Trang !

Hai thằng thi nhau tán túa xua làm Huấn nghe muốn nổ lỗ tai.

Đã vậy thằng Minh còn gõ nhịp xuống bàn , ngêu ngao hát với cái giọng vịt đực :

" Trong tiếng hát ve Phượng là hoàng hậu . . . trắng . Phượng buồn vì tình đã tan theo sóng biển nổi trôi . Ngàn năm trong tôi , màu . . . màu . . ."

Chỉ có Huấn là im lặng . Nó làm ra vẻ chăm chú vào một bài tập đạo hàm nhưng lòng nó hiện lên vô vàng ẩn số !


Chương 1 | Chương 2 | Chương 3 | Chương 4 | Chương 5 | Chương 6 | Chương 7 | Chương 8 | Chương 9 | Chương kết |
 
 
Nguồn: tatvn.com

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z