Tự thoại trong đêm
Hoài Thủy

 
Tôi đau đớn rạch vào thời gian gạch nối giữa quá khứ và hiện tại. Tôi từ biệt một phần qúy báu của tuổi trẻ. Tôi bỏ đằng sau những chặng đường đã qua. Con đường gập ghềnh khúc khuỷu trước mặt sẽ dẫn đến hạnh phúc hay lại là những ngộ nhận, hoài vọng hão huyền ?

Đêm dài. Đêm huyễn hoặc. Đêm thâm u. Đêm mênh mông diệu vợi. Đêm khai sinh ta trên trang giấy ố vàng quăn góc. Đêm bừng sáng ảo tưởng dẫn ta ngược dòng ký ức. Đêm, ta lại bên em. Hư ảnh. Mù mờ.

Ngày ấy bây giờ có thể gọi là ngày xưa được rồi. Chữ xưa sao mà buồn thế ! Nó dội vào lòng ta , thấm tận từng tế bào. Bỏng rát. Nó xa vời như được gởi tới từ cõi vô biên.

Tích tắc ... tích tắc. Cộng thêm vào giờ G vài cái tích tắc thì hai chiếc vé tàu của tôi và em sẽ ở hai toa khác nhau ; hay chí ít cũng là hai ghế đối lưng vơí nhau. Tích tắc ...tích tắc.Lật ngược đồng hồ lên xem nào. A ! Ta bồng bềnh, ta ngược thời gian ta bay... Nhẹ bay lên trời. Nặng rơi xuống đất. Kìa ta có bay đâu, mà cũng chẳng rơi. Ta bị hút. Hút về em...

Mưa cuối xuân. Mưa phùn. Rí rắc. Mưa nhỏ giọt tái tê. Ta hoà mình trong mưa. Lạnh, nóng ấm, mát không thể xác định. Ta lẫn lộn mình với cơn mưa. Gió nép vào cành lá. Mầm xanh trở dậy. Ta nép vào ai ? Ngòi bút chuyển mực. Những nét vẽ nguệch ngoạc vô tình. Ô hay tóc em. Tóc em dài. Mắt em... Môi em ... Khuôn ngực ... Hình hài ... Không ! Không thể như vậy. Xoạt ... Mảnh giấy vụt thoát khỏi tay. Đừng !!! mưa lạnh ... em nhòa dần, tả tơi...

Bốn bức tường ẩm mốc đang mọc chân. Bốn bức tường bước gần đến tôi. Một, hai... Ôi ! Căn phòng bé dần và biến mất ! Chiếc giường , bộ bàn ghế tồi tàn , ọp ẹp thoắt đổ sụp. Một đống bụi mọt không hơn không kém. Chiếc Dương cầm đâu ? à thì ra nó đang lơ lửng giữa không trung. Dây đứt hết rồi. Nào cho ta đánh đu vào mi nhé. Thế mà hay. Chẳng còn những dây đàn rung lên đưa em về mùa thu xa vắng. Chẳng còn ... chẳng còn...

Khói. Khói ở đâu ra nhiều ghê. Khói cay mắt. Khói xốc vào buồng phổi. Lâng Lâng đến lạ ! Khói trắng, ngón tay vàng. Khói vòng vèo những ảnh hình sống động. Khói lững lờ như một dòng sông. Sông Thương đấy ư ? Vạt cỏ thưa mọc trên cát xốp ven đê đây rồi. Tiếng còi tàu não ruột. Tiếng còi tàu dứt ruột. Những chuyến tàu đi. Bao ánh mắt níu giữ trao nhau. ánh mắt nào của em. ánh mắt nào của tôi trong chiều xuân ấy ?

Nếu chuyến tàu không ga đến ta sẽ mãi mãi xa nhau. Nhưng quả đất vốn tròn. Biết thế Kinh Bắc ơi , sẽ còn gặp lại. Ngày ấy gọi là ngày mai của ngày hôm qua em ạ !

Ngày mai, ngày mai lúc nào cũng sáng sủa. Ngày mai ta cùng về phương nam nắng ấm. Em hỏi trong ấy có bốn mùa không ư ? Chỉ có hai thôi , muà nắng và mùa mưa. Em không thích à ? Càng tốt chứ, với kỷ niệm luôn luôn chỉ tồn tại khái niệm đẹp. Không mùa đông ta càng da diết nhớ muà đông. Hình ảnh trong mơ mới là hình ảnh thật. Em cười ...

Bây giờ đã là ngày mai của ngày hôm qua ! Em của ngày hôm qua đâu rồi ? "Con người và lý trí của họ luôn luôn thuộc về thời đại" - Em bắt đầu hiện sinh từ lúc nào vậy ? Tình yêu thì sao ? Nó nằm ở đâu trong bốn chữ Con - Người - Lý trí.

Và ngày mai của ngày hôm nay tôi chúc em hạnh phúc. Chỉ mong rằng nếu nhớ tôi, đừng bao giờ em nghĩ đến bốn chữ Con - Người - Lý - Trí em nhé. Tôi tham lam quá nhỉ. Chúc cho em cũng chính là chúc cho mình.
 
 
Nguồn: vntq

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z