Ngày rằm trên phố Hội
Daisy

 
Mới bảy giờ tối mà tấp nập người qua kẻ lại di trẩy hội. Gửi xe trên đường Lê Lợi rồi đi bộ vào khu phố. Trăng sớm còn chưa lên cao. Phố Hội về đêm lóng lánh sắc đèn lồng trong những căn nhà cổ. Dọc đường ven sông Thu Bồn, những chiếc hoa đăng đầu tiên của ngày rằm đã được thả, trôi bồng trên sóng nước.

Cuốc bộ lên đến chùa Cầu. Ba cụ bô lão đang ngồi thổi sáo và chơi những nhạc cụ dân gian mà tôi không rõ tên. Tiếng nhạc buồn của "Biển nhớ" vang lên giữa hồn phố, lòng lâng lâng khó tả. Làm sao để viết thành lời...Những người đi dạo phố cũng chỉ như tôi, đứng lại đấy cho lòng mình đằm xuống rồi tha hồ mà trầm mình trong biển nhạc của phố Hội. Buồn não nề. Nhưng vui. Cái bản sắc văn hoá dân tộc được nghe nhiều, nói nhiều là đây, vậy mà đến bây giờ mới thực sự thấy rung động và biết ơn, và trân trọng. Chút xứ Việt là đây...

Những chiếc đèn lồng to nhỏ đủ màu sắc cứ lung linh mãi dọc cả khu phố. Đoàn thanh niên thị xã trong bộ áo cánh truyền thống cầm cờ, đánh trống, múa lân từ đường cổ này đến đường cổ khác. Người ta chen lấn vào nhau để đi, nhưng không phải là cái không khí xô bồ chà đạp lên nhau để giành một khoảng không cho mình, mà là cái không khí cộng đồng, háo hức, tấp nập cùng nhau đi trẩy hội. Trò chơi đập nồi đất thu hút đông đảo phần lớn thanh niên. Đeo mặt nạ vào, che mắt đi rồi cứ thế mà bước thẳng lên phía trước, tự định vị trí của nồi đất rồi dùng chày mà đập. Nồi đất treo trên cao, nên không ít các anh các chị cừ đập vào nồi không khí, làm đám đông cứ cười ồ lên thích thú. Phần thưởng là những chiếc lồng đèn nho nhỏ, xinh xinh. Rồi hát bội, hát quan họ, thổi sáo, múa dân gian..rất rất nhiều những thú vui để khám phá, để ngưỡng mộ và tự hào.

Khu phố ồn ào náo nhiệt bao nhiêu thì cạnh bờ sông Thu Bồn lại yên tĩnh, mát mẻ bấy nhiêu. Trăng đã lên thật cao, tuy trời nhiều mây nhưng thế lại tạo nên cái thú ngắm trăng khi mây không che phủ. Thuê môt chiếc ghe chèo quanh sông Thu Bồn mới thấy đủ được cái thú của đêm rằm. Mà cũng lạ, người chèo ghe lại không phải là thanh niên trai tráng mà phần lớn lại là các "cụ ông cụ bà", những người đã sang tuổi thập niên. Ghe chòng chành theo từng đợt gió. Rằm năm nay lại đúng vào Ngày Tình Yêu nên xung quanh mình chỉ toàn thấy các cặp trai thanh gái tú dạo sông. Hoa đăng trôi thành cả một biển trên sông. Tình cờ nhìn thấy một anh chàng nọ vớt cành hoa đăng đặt lên ghe, bên đoá hồng, và chị bạn ngồi bên ửng má hồng, hạnh phúc. Thấy vui vui cùng họ. Trăng thanh, gió mát, phong cảnh trừ tình, không yêu nhau mới là chuyện lạ. Nghĩ thầm trong bụng, sau này người yêu mình cũng sẽ cùng đi với mình như thế, hẹn vào một ngày rằm khác trên dòng Thu Bồn. Có ai cấm đoán mình mộng mơ đâu nhỉ? Tự vực dây tinh thần của mình mà...

Những phút lặng tâm trên phố Hội. Sẽ nhớ lắm đây. Những phút tưởng chừng như bất tử. Những chuyến ghe sang Cẩm Kim, những lần dạo trong vườn cau Cẩm Thanh, những buổi chiều ngồi hóng gió bên Cẩm Nam nhìn ra vườn bắp rộng mênh mông bên kia cây cầu tre, và những đêm lộng gió đi dạo trong khu phố đã vắng tanh. Nếu có dịp hãy về phố Hội. Dù lòng mình có ngổn ngang trăm mối, mình cũng sẽ tịnh tâm, sẽ đằm mình trước thiên nhiên, trước những hồn phố Hội. Về bạn nhé! Tuy không phải là người Hội An nhưng muốn nhận Hội An là miền đất quê mình, trong tâm tưởng.

2h10 bên sông Thu Bồn, trong ngôi quán nhỏ với những cây nến cháy thành những hình thù độc đáo. Ngày 15-2-2003.

"Cognito ergo sum"
 
 
Nguồn: mvatoi.com

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z