Niệm khúc
Đoàn Ngọc Thảo Nguyên

 

Tặng S


Anh trở về, Đà Nẵng chớm hạ với hai hàng phượng thắp lửa trên đường Lê Lợi, nắng chào đón xôn xao. Con đường nào bước chân em đã đi qua. Góc phố nào anh đã lơ ngơ đứng đợi? Những nhập nhòa kỷ niệm giờ đang trở về, nồng ấm và da diết trong anh.

Người ta không thể nào quay lại những ngày tháng đã qua, sóng đến được bờ chỉ để vỡ tan thành bọt bể, và ta có nhau để rồi phải xa nhau. Tình yêu trong trẻo đầu tiên đã níu anh trở lại, để một chiều đứng trước biển anh thấy mình cô đơn, tựa như cánh buồm của lữ khách tha hương trong bài thơ mà ngày xưa em vẫn đọc. Mong manh và mong manh...

Thành phố của tụi mình vẫn bình yên lắm em ạ! Vẫn nồng nàn hương hoa mộc lan ở góc đường Trần Phú. Vẫn dòng sông Hàn xuôi lặng lẽ và những quán cà phê yên tĩnh. Cái khác là chỉ còn mình anh, lơ ngơ như khách lạ, tìm lại mình của những ngày tháng đã xa xăm.

Có bao giờ em một mình trở về lang thang qua những con đường cũ như anh, chắc sẽ thấy những mất còn của cuộc sống, của giản đơn và kỳ diệu một đời người. Anh tự hỏi mình tình yêu có bao nhiêu để cho và để nhận, để mất mát và hoài vọng suốt tháng năm.

Anh không biết mình tìm được gì từ những kỷ niệm đã rêu phong ? Em bây giờ xa lắm, cũng như anh xa lạ giữa bon chen đời thường. Nhưng trở về đây, anh đã để lại sau lưng những lo toan bận rộn. Anh muốn được một khoảng khắc khác cho mình và cho những ngày tháng đã phôi pha. Có yếu đuối quá không em? Anh của một thời tự tin và kiêu hãnh, giờ ru mình giữa nổi nhớ chông chênh.

Đêm đầu tiên anh về Đà Nẵng là một đêm đầy sao, anh đứng trên cầu Trịnh Minh Thế bắt chước em đếm sao. Nhưng làm sao anh đếm hết những ánh sáng diệu kỳ trên trời cao ấy, cũng như anh làm sao đếm hết những kỷ niệm mình đã có với nhau .

"Khi anh bên em
Sao trên trời là hoa
Hoa dưới đất là sao
Khi anh xa em
Sao trên trời là nước mắt
Hoa dưới đất là sao rơi..."


Những câu thơ ấy là trong bài thơ em đọc hôm tụi mình chia tay. Lẽ nào những vì sao lung linh trên trời cao đêm nay là những giọt nước mắt em khóc cho anh, một tình đầu đã vĩnh viễn chôn vùi vào ký ức.

Anh đếm bước chân mình trên phố, lắng nghe tiếng lá rơi khẽ khàng và thảng thốt bởi một giọng cười giòn tan đâu đó. Không phải là em ư? Anh ngơ ngác quên rằng đã có tháng năm đi qua trên con phố dài và tĩnh lặng. Cây cối già cỗi hơn và chỉ còn nỗi nhớ quanh mình.

Rồi gió cũng sẽ mang đi tiếng thở dài khắc khoải, anh quay về với lối ngõ bình yên không có em giữa bộn bề cuộc sống, không biết rằng em có còn góc nhỏ nào giành cho anh, như một ngày đã xa ta cứ tưởng bên nhau vĩnh viễn.
 
 
Nguồn: pensee

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z