Tình yêu vĩnh cửu
Ngọc Quyên

 
Gửi anh, tình yêu của em!

Hôm ấy trời rất lạnh. Gió nhiều và lá đã rất vàng. Mùa thu Matxcơva như đẹp hơn trong mắt em, và ấm nữa... Bởi vì em biết, từ hôm ấy, trái tim em đã thuộc về anh! Anh có biết vì sao em lại yêu anh không? Chỉ một lý do đơn giản thôi, bởi một nhánh gừng rất nhỏ anh tặng em. Với em, món quà đó rất ấn tượng và chân thành như vị cay của nó...

Từ nhà em đến nhà anh phải đi bộ qua một con đường khá xa. Nhưng với em, con đường ấy thân thương lắm. Hết mùa thu phủ lá vàng rồi đến mùa đông tuyết trắng... Con đường như ngắn hơn và khoảng cách nhà em - nhà anh gần hơn khi em vừa đi vừa nhấm nháp những tưởng tượng mình tự vẽ ra về anh, về tình yêu của anh dành cho em... Em đã yêu như thế, tuần nào cũng đến thăm anh, dõi theo anh và chờ đợi... Em chờ đợi một tiếng yêu !

Cho đến tận bây giờ em vẫn không thể hiểu nổi tại sao anh nhạy cảm và lãng mạn thế mà không nhận ra tình yêu của em dành cho anh? Hay anh biết mà không chấp nhận ? Hay tình yêu là cái bóng, ta đến nó đi, ta chạy nó đuổi theo, như ai đó thường nói? Em không thể chủ động nói yêu anh trước, và cũng không thể vượt được giới hạn cho phép của phụ nữ Á Đông. Nhưng em tin, nếu trái tim mình yêu anh chân thành, thế nào anh cũng hiểu.

Ngày tháng trôi qua, em tự huyễn hoặc mình trong nhưng lần đến anh chơi, qua những cuộc điện thoại ngắn ngủi của anh gọi cho em, mà không biết rằng anh đã có cảm tình với những cô gái khác. Em biết, tình yêu có cái lẽ riêng của nó, và em đã cô đơn đi vào giấc mơ của chính mình...

Con đường từ nhà em qua nhà anh vẫn thân thương gần gũi lắm. Giờ đây hạ đang về tràn nắng trên những ngọn cây. Em vẫn đi lối ấy đến thăm anh dù biết rằng vĩnh viễn em cũng chỉ đi trên con đường ấy một mình. Nhánh gừng đã khô đi trong túi xách của em. Nhưng càng khô thì nó lại càng cay, như tình yêu em hiển hiện. "Gừng cay muối mặn", muốn quên nhưng khó quá... Thôi thì cứ yêu anh như thế và dõi theo anh như thế. Ít ra, trong lòng yêu một người, cuộc sống cũng có ý nghĩa hơn.

Một lúc nào trong cuộc đời, khi anh mệt mỏi, hãy mở cửa sổ phòng anh ra, từ trên cao nhìn xuống con đường ấy, con đường mà em đã đến thăm anh mỗi lần. Ở đó, tình yêu em là vĩnh cửu... Em của anh !

Moscow, 23/5/2003
Ngọc Quyên

(bai duoc giai 3 cuoc thi "1001 cach to tinh" tren mang VNN/Internet)
 
 
Nguồn: Ngọc Quyên

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z