Roanoke
Trần Vũ Liên Tâm

 
Bình minh đến choàng lên vai Roanoke (1) chiếc áo màu ngũ sắc trông thật kiều diễm. Chiếc áo được khéo léo kết bằng những tơ gió mỏng manh và hàng ngàn hạt sương long lanh muôn màu . Lúc này, Roanoke vươn mình dậy với nét ngây dại của rừng, vẻ lạnh lùng của núi và cái đẹp nhưng ảm đạm của vùng cao nguyên.

Rồi...

Chẳng mấy chốc, sau khi chiếc áo choàng được nhẹ nhàng gỡ xuống, cái lạnh lùng ấy vội biến mất. Chỉ còn lại một Roanoke,

trước - vô cảm,

nay -bỗng trở nên ấm áp khôn cùng.

Cho đến bây chừ, khó ai biết được ẩn mình dưới chiếc áo bình minh là Roanoke dịu hiền, e thẹn trong tà áo lụa vàng rực rỡ. Roanoke bé nhỏ và mộc mạc- không chút kiêu sa hay nóng bỏng của thành thị xa hoa, nay lại càng nhu mì. Roanoke, cô sơn nữ, sống giản dị giữa đất trời với suối rừng xanh màu thiên tạo. Vây quanh nàng là sự thương yêu và bảo bọc của những núi đồi trùng điệp. Mỗi ngày Roanoke vui với âm vang của bản hòa tấu thiên nhiên tạo bằng muôn vàn tiếng chim hót rộn ràng , tiếng suối cười rúc rích, tiếng gió vi vu và hoa lá xôn xao dưới nắng vàng. Roanoke an bình trong niềm vui đơn sơ khiêm nhường mà chỉ núi rừng mới sở hữu. Có lẽ vì thế mà Roanoke mãi bé bỏng luôn tin cậy cuộc đời và nhìn con người với nhiều hy vọng và tin yêu.

Nhưng rồi,

những người miền biển đến. Họ đến đem theo
ước vọng tươi đẹp,
những giấc mơ tuyệt diệu
và cổ tích tình yêu mà Roanoke chưa từng nghe đến bao giờ.
Tiếng ngân
vang
của sóng đánh thức núi rừng thinh lặng của Roanoke.
Bài tình ca chân thành của cát ru đất trời xứ cao nguyên vào cõi mê say.
Cuồng nhiệt của họ là cơn bão lửa ào đến như muốn thiêu rụi những màu xanh ngát mà Roanoke hằng có.

Tình cảm của họ như những cơn lốc ngông dại cuống xoáy Roanoke nhỏ bé vào những vòng xoay vô định hướng.

Những ước mơ người miền biển đem đến đã vô tình in hằn trên đất đỏ.

Nhưng
nồng cháy của người miền biển như
những con sóng
ngang

tàng,

vội



- cuồng điên đến với bờ vào sớm mai

và rồi

chiều đến âm thầm ra đi, không để lại vết tích nào cả.

Tình yêu của biển theo thủy triều ra lại đại dương xa xôi, mịt mù -- bỏ mặc Roanoke trầm lặng điên đảo với muôn âm hưởng vang dội từ núi non muôn bề. Chân trời bỗng đậm nét ngóng chờ với màu tím thẳm. Khúc lụa nắng vàng dần phai sắc. Còn những áng mây xanh, lác đác rã rời và mờ nhạt thành màu xám u buồn. Gió muôn phương se lạnh tâm hồn muôn vật, muôn loài của Roanoke. Lẻ loi. Lạnh giá. Roanoke đã trưởng thành rồi! Đôi mắt cô sơn nữ dần lam như ánh chiều - thẩn thờ ngóng đợi bóng người xưa trở về trong vô vọng với nhiều tiếc nuối.

....Đêm.

Không

màu, không

sắc, không vui, không

buồn -

mà chỉ còn là tê tái của những ánh nắng vàng đã chết mòn,
là buốt giá của những nóng bỏng cuồng vội ban ngày.
Đêm về, Roanoke chỉ được mặc chiếc áo sương mù màu xám. Lấm tấm,
rơi rớt
đâu đó
vài ánh đèn thưa thớt,
vô tình vẽ cô sơn nữ mộc mạc ngày xưa
nay đậm nét liêu trai.

Trầm tĩnh và khoan thai Roanoke lẳng lặng nhặt những cánh sao rơi trên đồng hoang. Thong thả và dịu dàng Roanoke nhẫn nại vớt từng mảnh trăng vỡ giữa những con suối khô cằn. Tuy màn đêm cô độc đã thành bạn song hành và thinh lặng đã trở thành tiếng nói của Roanoke. Nhưng đất trời cao nguyên đâu đó còn sót lại vài hạt cát. Núi vẫn ấp ủ vài dư âm của bài ca sóng từng hát, tuy giờ đã là từng khúc đứt đoạn. Những hồi ức người xứ biển để lại vẫn in hằn trên tâm khảm của Roanoke. Roanoke đang âm thầm an phận hạnh phúc với không gian
không màu,
không tiếng nói và không
tiếng cười.
Nhưng trong tâm thì vang dội ngàn âm hưởng người đi để lại.
Nàng mãi trông chờ ánh hồng rực rỡ của ban mai, dẫu ngày mai này có dài vô tận, hay chỉ là vài phút ngắn ngủi mà thôi!

01.10.2003
Trần Vũ Liên Tâm

Chú thích:
(1) Roanoke - một thành phố núi ở miền Tây Nam của tiểu bang Virginia.
 
 
Nguồn: NhoLuoi

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z