Khúc yêu I
Trương Quế Chi

 
Em có thể tự nảy chồi

Để chết những tình ca ngút ngàn mọc đại đóa trên những phiến chân nhỏ bé của em đã bước đi nặng nhọc quàng quấn chằng chịt ẩn ức sau mỗi tiếng thở dài những lần quẫn bách bất thành.

Để mãi mãi mang một tấm lưng cong bản mải miết đi gieo hạt mầm yêu đương anh không biết chán trên tất cả những chân trời thênh thang hành tinh này.

Em quật ngã nỗi đau của mình bằng những nụ hôn anh đổ mưa vào khung trời lúc nào cũng u buồn rải rộng phủ những mộng mị hoang tưởng ngày ngày mọc rễ.

Anh không biết được có ngày cả anh và em sẽ ngập lụt trong cơn đại thủy của nước mắt em vẫn rơi không thể ngừng vì tình yêu quá sâu đi mãi tới độ hoang mang không biết bao giờ mới nghỉ chân an bình.

Em sẽ treo những hy vọng của mình lên làm cá gỗ để cùng nhau sống chỉ biết yêu đương cuồng dại cháy lên thiêu đốt tất cả những gì hiện hữu trên cơ thể cùng nhau biến thành khối yêu duy nhất sáng nhất đẹp nhất buồn nhất của thế gian.
 
 
Nguồn: eVAN

Tựa đề:

#

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z

Tác giả:

A

B

C

D

Đ

E

F

G

H

I

J

K

L

M

N

O

P

Q

R

S

T

U

V

W

X

Y

Z